"Không nhận thì thôi, chúng ta cứ sống cuộc sống của mình." Miệng nói lời cứng rắn, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi tờ báo.
"Anh ấy là ba của các con, sao có thể không nhận các con được! Trẻ con đừng lo lắng những chuyện này."
Thiết lập nhân vật của nam chính là người có trách nhiệm, bỏ vợ bỏ con là kịch bản của nhân vật phản diện. Tô Chiêu Chiêu đưa tờ báo cho bọn trẻ. "Nào, nhìn cho kỹ đi, nhớ kỹ mặt mũi ba các con, đừng để đến lúc gặp lại không nhận ra."
Hai anh em cầm tờ báo nhìn thật lâu, còn đọc cả bài báo, chỉ là có rất nhiều chữ bọn họ không biết.
Mãi đến khi Tô Chiêu Chiêu giục, hai đứa trẻ mới chịu đi rửa mặt, đi ngủ. Đối với bọn họ mà nói, đây nhất định là một đêm thức khuya.
Tô Chiêu Chiêu nằm xuống là ngủ ngay, ngủ một mạch đến sáng.
Lúc cô thức dậy, hai đứa trẻ đã nấu xong bữa sáng, bát cháo gạo trắng nấu khoai lang được bưng đến tận trước mặt cô, còn có cả một bát nước đường.
Tô Chiêu Chiêu rất cảm động, thấy bọn trẻ chưa vào bàn ăn, cô liền hỏi: "Các con ăn sáng chưa?"
"Dạ rồi ạ, chúng con dậy sớm, ăn từ sớm rồi." Cố Tưởng bưng một đĩa dưa muối nhỏ đặt trước mặt cô.
"Ăn gì vậy?" Tô Chiêu Chiêu nhìn cậu bé, hỏi.
Cố Tưởng đảo mắt. "Cháo gạo trắng ạ, thơm lắm, con với em gái ăn mỗi đứa một bát to cơ!"
Hai anh em nhìn nhau, có hơi không tin. "Vậy đợi đến lúc tìm được ba rồi hẵng nói."
Tô Chiêu Chiêu uống cháo xong, nhìn bát nước đường trước mặt. "Tiểu Niệm, lấy cho mẹ thêm một cái bát nữa."
"Làm gì vậy mẹ?" Vừa hỏi, Cố Niệm vừa đưa bát cho cô.
Tô Chiêu Chiêu rót hơn nửa bát nước đường ra. "Bát này hai đứa con uống."
Cố Tưởng lập tức từ chối. "Không được!"
Cố Niệm cũng chắp tay sau lưng, lắc đầu nguầy nguậy.
"Đây là để mẹ tẩm bổ cơ thể, má uống đi."
Tô Chiêu Chiêu xoa xoa bụng. "Mẹ vừa mới uống một bát cháo to rồi, không uống thêm được nữa."
"Vậy thì để đó lát nữa mẹ uống, bọn con không thích uống nước đường." Cố Tưởng và Cố Niệm đồng thanh nói.
Ai mà không thích uống nước đường chứ. Tô Chiêu Chiêu phát hiện ra lúc nãy, Cố Niệm còn len lén hít hà mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong không khí. Bây giờ bảo bọn trẻ uống, bọn trẻ lại nói là không thích uống.
"Để lâu sẽ kiến bu đấy, mau lại đây uống đi, nghe lời mẹ." Thấy bọn trẻ không nhúc nhích, Tô Chiêu Chiêu nhíu mày. "Không nghe lời mẹ nữa hả?"
Hai anh em mới lề mề đi tới, bưng bát nước đường lên uống.
Tô Chiêu Chiêu phát hiện, Cố Tưởng là anh trai mà ngay cả uống nước đường cũng nhường nhịn em gái, đến lượt mình thì chỉ hớp một ngụm nhỏ, còn liên tục nhường Cố Niệm uống nhiều hơn.
Tại sao hai đứa trẻ này lại ngoan như vậy chứ?
Tuy gia đình không hạnh phúc, nhưng Tô Chiêu Chiêu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện không sinh con, chỉ là chưa tìm được bạn trai phù hợp. Trước đây, cô còn nghĩ nếu như không tìm được người phù hợp để kết hôn, nhất định phải sinh một đứa con, yêu thương nó hết mực, dành tất cả tình yêu thương mà bản thân chưa từng có được cho nó.
Xuyên không một cái, cô bỗng dưng làm mẹ, có ngay hai đứa con, hai đứa trẻ này lại còn ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy. Tình yêu thương mà cô chưa từng có được, không ngờ lại nhận được từ hai đứa con này.
Bất kể thời đại này như thế nào, đối với cô mà nói, có được hai đứa con này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
