“Khi sắp đến huyện Nhai, hai tên dùng khăn tẩm thuốc mê bịt miệng mũi đồng chí Nguyên, vốn dĩ đồng chí Nguyên đang ở cửa toa xe, vừa khéo kéo cô xuống xe không tốn sức. Nhưng không biết tại sao, đồng chí Nguyên lại tỉnh lại nhanh như vậy. Còn dùng thân thể chặn cửa xe, hơn nữa biết bọn chúng có bao nhiêu đồng bọn, còn chỉ ra từng tên một. Điều này khiến đám buôn người rất tức giận. Cho nên tên ở gần cô nhất mới lấy bình tông trong tay đập vào đầu đồng chí Nguyên.”
Nguyên Li gật đầu, chuyện này gần giống với miêu tả trong sách. Do thân hình nguyên chủ béo phì, đi đến đâu cũng bị người ta chế giễu, dần dần hình thành tính cách nhút nhát tự ti.
Tuy nhiên vì trước khi lâm chung mẹ cô ấy có dặn dò nên bao năm qua nguyên chủ vẫn luôn tiếp nhận giáo dục các phương diện, khả năng quan sát rất nhạy bén.
Cô ấy vốn đứng trong góc, lúc bọn buôn người chú ý cô ấy thì cô ấy cũng đã để ý đến băng nhóm buôn người. Vốn dĩ nếu đám người đó không chọc vào cô ấy, hẳn cô ấy sẽ không mở miệng. Nhưng bọn chúng lại đánh chủ ý lên người cô ấy, bản năng cầu sinh và lòng chính nghĩa khiến cô ấy nhất thời có dũng khí vật lộn với bọn buôn người.
Trong sách nguyên chủ cũng bị đập đầu nhưng cô ấy không mất trí nhớ. Bất kể người của Cục Công an hỏi thế nào, cô ấy đều không nói rõ thân phận của mình.
Cho nên chuyện này về sau cũng không giải quyết được gì. Nhưng bây giờ là cô - Nguyên Li!
Chuyện này hẳn được tính là một công lớn. Đặc biệt là ở thời đại này, công lao như vậy chính là vinh dự. Vinh dự mà, sao cô có thể không cần?
Nguyên chủ là tiểu thư nhà tư bản, theo lịch sử, thời kỳ này không thân thiện với tư bản cho lắm. Có thêm vài tấm bùa hộ mệnh chắc chắn không sai.
“Đội trưởng Lý, tôi có thể gặp đám buôn người đó không?”
Lý Thanh Viễn nhíu mày, anh ấy có chút do dự, việc này không đúng quy trình.
Nguyên Li đưa tay ôm đầu: “Đội trưởng Lý, tôi không biết bị bọn buôn người đập một cái là thật sự mất trí nhớ hoàn toàn, hay là do phản ứng căng thẳng. Tôi muốn đi xem mặt những người đó, biết đâu bị tướng mạo bọn họ kích thích, bỗng nhiên lại nhớ ra.”
Lý Thanh Viễn nghe xong thấy có lý, đồng chí Nguyên vì bắt bọn buôn người mới bị thương, việc này bọn họ nên giúp.
“Cô đi theo tôi.”
Cửa lớn phòng thẩm vấn vừa mở, khi tên buôn người nhìn rõ bóng dáng đồ sộ ở cửa thì ánh mắt trở nên u ám, trong mắt cuồn cuộn hận ý.
“Mạng lớn thật! Tao dùng sức mạnh như thế mà không đập chết mày.”
Hắn nghiến răng chữ “đập” rất nặng. Nguyên Li lười biếng nhướng mi liếc gã đàn ông một cái. Hừ! Dám đập đầu bà, xem mày còn mạng mà ra ngoài không? Nếu không thì...
Tiếp tục đi sang phòng thẩm vấn tiếp theo. Gã đàn ông trong phòng thẩm vấn chỉ lạnh lùng nhìn cô.
Nguyên Li thấy hơi tò mò: “Anh không hận tôi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)