Cô cũng giống tôi, đều bị người ta ghét bỏ nhỉ!”
Vì cô ấy mà Cố Kiêu trở thành trò cười của cả đơn vị. Cố Kiêu không thèm để ý đến cô ấy, bình thường cũng không về khu gia đình, mặc kệ nguyên chủ tự sinh tự diệt ở khu gia đình.
Nguyên chủ vốn đã bị mẹ kế nuôi cho thành phế vật, cái gì cũng không biết làm, gây ra không ít chuyện cười ở khu gia đình.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, sở dĩ nguyên chủ béo như vậy là do bị bà mẹ kế ác độc quanh năm suốt tháng cho ăn thuốc độc mãn tính. Kết quả theo quân chưa đến một năm đã độc phát thân vong. Chẳng ai quan tâm nguyên chủ chết như thế nào.
Càng cẩu huyết hơn là cô em gái kế ác độc đến đảo Quỳnh chịu tang, trên đường ngẫu nhiên cứu được ông nội của Cố Kiêu (nam chính), được ông nội Cố chấm trúng, Cố Kiêu bị ông nội ép buộc cưới cô em gái kế này.
Cốt truyện về sau Nguyên Li không xem, trong sách nhà họ Cố là một gia tộc cực kỳ coi trọng đạo hiếu, Nguyên Li cảm thấy chắc chắn cuối cùng Cố Kiêu sẽ khuất phục, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn, trực tiếp bỏ truyện.
Ba đồng chí công an thấy Nguyên Li mãi không lên tiếng, trong Cục Công an còn có việc cần xử lý, rốt cuộc Lý Thanh Viễn cũng mở miệng: “Khụ! Đồng chí Nguyên, cô...”
Nguyên Li ngẩng đầu: “Đội trưởng Lý, tôi đã nghe thấy cuộc điện thoại vừa rồi. Tôi muốn biết một chút về tình hình trên tàu hỏa.”
Lý Thanh Viễn không ngờ Nguyên Li dường như chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào, trong lòng anh ấy có chút khâm phục cô gái trước mặt.
“Đồng chí Nguyên muốn nói đến bọn buôn người?”
Nguyên Li gật đầu.
Vừa hay trong Cục cũng cần Nguyên Li đến lấy khẩu cung.
“Đồng chí Nguyên, cô, có thể kiên trì được không? Hay là cứ đến bệnh viện trước đi.”
Nguyên Li lắc đầu: “Tôi có thể, cứ đến Cục Công an trước đi, lát nữa tôi tự mình đến bệnh viện cũng được.”
Lý Thanh Viễn suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý, lát nữa anh ấy sẽ sắp xếp người đưa đồng chí Nguyên đến bệnh viện, lại xem thử có người bà con nào rảnh rỗi nhờ trông nom giúp một chút không. Hiện giờ anh ấy thật sự rất vội, không biết đám buôn người kia đã khai hay chưa.
Cục Công an huyện Nhai cách ga tàu hỏa huyện Nhai không xa nhưng thân thể Nguyên Li vốn nặng nề, mỡ thừa toàn thân đè nặng khiến cô nhấc chân rất tốn sức, cộng thêm đau đầu và hơi chóng mặt, đi một mạch đến đây mất nửa tiếng.
Ba người Lý Thanh Viễn chăm sóc cô suốt dọc đường, dù trễ nải không ít thời gian, ba người cũng không nói gì.
Đến cục, đúng lúc hai đồng nghiệp đi từ phòng thẩm vấn ra, nhìn thấy Lý Thanh Viễn, một người trong đó vội vàng bước lên đưa khẩu cung trong tay qua.
“Đội trưởng về rồi, có hai tên đã khai, đây là khẩu cung.”
Lý Thanh Viễn vội vàng nhận lấy xem xét, Nguyên Li đứng ngay bên cạnh. Đội trưởng Lý lướt nhìn khẩu cung, dẫn Nguyên Li cùng những người khác vào văn phòng của anh ấy.
Ra hiệu cho Nguyên Li ngồi xuống, Lý Thanh Viễn nói với người công an vừa đưa khẩu cung: “Nói về tình hình bọn buôn người vừa khai đi. Đồng chí Nguyên bị bọn chúng đập bị thương đầu, không nhớ rõ chuyện trên tàu hỏa. Cậu kể lại xem có thể giúp đồng chí Nguyên nhớ ra gì không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)