Hiện giờ cô không có suy nghĩ liệu có xâm phạm quyền riêng tư cá nhân hay không, cô cũng muốn biết thân thể này rốt cuộc là ai.
Nguyên Li mở túi ra, lục lọi bên trong một chút, tìm được một tờ giấy trong ngăn nhỏ. Quả thật đầu rất choáng, cô đưa thẳng tờ giấy cho Lý Thanh Viễn.
Lý Thanh Viễn nhận lấy mở ra: “Nguyên Li, đến Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 1, Sư đoàn 6 ở đảo Quỳnh theo quân, chồng là Cố Kiêu...”
“Oa, đồng chí, hóa ra cô là vợ quân nhân! Thật sự quá lợi hại!”
Nguyên Li nhìn người công an nãy giờ vẫn luôn nói chuyện này, có lẽ bị nhìn đến mức ngại ngùng, anh ấy cười ngượng ngùng với Nguyên Li: “Chào cô, đồng chí Nguyên, tôi tên là Trần Đại Đồng.”
Nguyên Li khẽ gật đầu.
Lý Thanh Viễn muốn hỏi Nguyên Li có biết số điện thoại đơn vị quân đội không nhưng nhìn dáng vẻ của Nguyên Li chắc cũng không nhớ nổi. Anh ấy bèn làm việc với nhân viên nhà ga, lấy được số điện thoại của đơn vị.
Cầm tờ giấy nhỏ trong tay, Lý Thanh Viễn đi tới: “Đồng chí Nguyên, bây giờ tôi gọi điện thoại thông báo cho chồng cô tới đón cô được không? Chúng tôi vừa bắt được một nhóm buôn người, thật sự không sắp xếp được người đưa cô đến bệnh viện chăm sóc cô.”
Nguyên Li hiểu cách làm của đội trưởng Lý.
“Vậy thì làm phiền các anh rồi.”
Hiện giờ cô mù tịt mọi thứ, tình hình gì cũng không rõ, tìm một người để ổn định chỗ ở trước cũng là chuyện bình thường.
Lý Thanh Viễn gọi vào số điện thoại của đơn vị quân đội.
“A lô, xin chào!”
Lý Thanh Viễn: “Chào đồng chí, xin hỏi đây có phải là Sư đoàn 6 đảo Quỳnh không?”
“Phải! Anh tìm ai?”
Lý Thanh Viễn: “Chào đồng chí, tôi tìm Cố Kiêu.”
“Được, xin hãy gọi lại sau mười lăm phút nữa.”
Lý Thanh Viễn: “Được!”
Tút tút tút...
Mấy người đều không nói chuyện, Nguyên Li đau đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mười lăm phút sau, Lý Thanh Viễn gọi lại lần nữa. Điện thoại lập tức được kết nối, giọng nam thanh lãnh truyền ra.
“Xin chào, tôi là Cố Kiêu, xin hỏi anh là ai?”
Lý Thanh Viễn nghe thấy là chính chủ thì có chút kích động: “Chào đồng chí Cố, tôi là đội trưởng Cục Công an huyện Nhai, Lý Thanh Viễn. Chuyện là thế này, vợ của anh là đồng chí Nguyên Li hiện đang ở nhà ga huyện Nhai, cô ấy...”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia nghe thấy tên Nguyên Li, đường quai hàm lập tức căng chặt, không đợi đội trưởng Lý nói hết câu, anh đã mở miệng, giọng nói càng thêm lạnh lùng.
“Xin lỗi, hiện giờ tôi chưa có tư cách đưa người nhà theo quân, phiền anh chuyển lời bảo cô ấy từ đâu đến thì về lại đó đi. Tôi còn có việc, cúp máy trước đây.”
“Cạch” một tiếng, điện thoại bị cúp, trong ống nghe của Lý Thanh Viễn lại truyền đến tiếng tút tút tút báo máy bận.
Điện thoại thời này khả năng thu âm không tốt, không chỉ Nguyên Li nghe thấy lời người đàn ông trong điện thoại nói, mà hai công an khác cũng nghe thấy. Bầu không khí trong phòng trực ban rất lúng túng.
Vừa rồi cô đã cảm thấy cái tên này hơi quen tai. Còn nữa, khi đội trưởng Lý đọc thư giới thiệu, tên của nguyên chủ cũng gọi là Nguyên Li, Nguyên Li đã hơi tò mò. Nhưng vì đau đầu nên cô không nghĩ nhiều.
Bây giờ cô hiểu rồi. Đây đâu phải xuyên không gì? Cô đây là xuyên sách rồi chứ gì?
Mấy ngày trước lúc thư giãn cô có đọc một cuốn tiểu thuyết mạng, tên sách cô cũng lười nhớ nhưng bên trong có một nhân vật phụ nhỏ tên là Nguyên Li, còn là tiểu thư nhà tư bản.
Nhưng khi nhìn thấy vận mệnh bi thảm của cô ấy, Nguyên Li đã buông một câu oán thầm: “Ha ha, Nguyên Li, Viễn Ly!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

