“Hộc... hộc...”
“Hộc... hộc... hộc... hộc...”
“Ha... ha... hắt xì...”
...
“Không được rồi đội trưởng, chúng ta nghỉ một lát đã, tiện thể liên lạc với người nhà của đồng chí này đi!”
Bên trong nhà ga huyện Nhai ở đảo Quỳnh, ba công an đang tốn sức khiêng một người béo hơn hai trăm cân khó nhọc bước đi.
Không phải sức lực của mấy đồng chí công an quá nhỏ, mà thật sự là nam nữ khác biệt vì danh tiếng của đồng chí nữ, bọn họ chỉ có thể khiêng tay chân đồng chí nữ, vất vả tiến về phía trước.
Lúc này Lý Thanh Viễn cũng mệt đến mức thở hồng hộc, anh ấy ngẩng đầu nhìn phòng trực ban nhà ga cách đó không xa: “Cố gắng thêm chút nữa, đến phòng trực ban đằng kia đi, ở đó có điện thoại.”
“Được rồi! Cố lên nào!”
“Hít... hầy...”
Khi Nguyên Li có ý thức, tai cô nghe thấy chính là đoạn đối thoại này, kèm theo đó là cơ thể không ngừng lắc lư về phía trước, tứ chi không chịu sự khống chế của bản thân, trong lòng Nguyên Li lập tức báo động đỏ.
Mở mắt “vút” một cái, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, khi nhìn thấy bầu trời xanh thẳm, cô ngẩn người một thoáng. Còn chưa kịp có phản ứng nào khác, một giọng nói vừa nghe thấy lúc nãy đã vui mừng hét lớn: “Đội trưởng, đồng chí nữ này tỉnh rồi!”
“Á!” Cuối cùng cơ thể cũng ngừng lắc lư, Lý Thanh Viễn cúi đầu: “Tỉnh thật rồi, mau, đặt cô ấy xuống!”
Mông chạm đất, Nguyên Li mới có chút cảm giác an toàn.
“Đồng chí, cô thấy thế nào? Có cảm thấy khó chịu ở đâu không?”
Giọng Quỳnh Châu?
Lại ngẩng đầu quan sát ba người trước mắt, cách ăn mặc này? Nguyên Li quay đầu nhìn xung quanh, lông mày hơi nhíu lại, có chút giống nhà ga những năm giữa thế kỷ 20.
Vừa rồi quay đầu, kèm theo từng cơn chóng mặt. Nguyên Li vô thức cúi đầu đưa tay lên trán, cảm giác dính dớp? Chảy máu rồi?
Ba người công an thấy Nguyên Li mãi không nói gì, Lý Thanh Viễn thăm dò mở miệng: “Đồng chí, cô... vẫn ổn chứ?”
Nguyên Li đã chú ý tới cặp chân voi trước mắt, hiển nhiên là đây không phải là của cô nhưng lại mọc trên người cô. Cô hiểu được tình cảnh hiện giờ - xuyên không rồi! Nhưng mà ký ức đâu? Sao cô không có?
Đầu cũng đang đau đây này, không phải nên có ký ức ùa về sao? Đã nửa ngày rồi, sao còn chưa tới?
Ba đồng chí công an đã ngồi xổm xuống, nhao nhao lo lắng nhìn cô.
“Xin lỗi, tôi, hình như không nhớ gì cả.”
Lời vừa ra khỏi miệng, trong lòng Nguyên Li điên cuồng oán thầm, giọng ngự tỷ của cô đâu? Sao giọng này lại... mềm mại ngọt ngào thế này?
Với cái thân hình này, không xứng chút nào!
“Hả?”
“Cái này?”
Hai đồng chí công an thốt lên kinh ngạc. Lông mày Lý Thanh Viễn nhíu chặt, chắc là bị thương ở đầu rồi.
“Đồng chí, hiện giờ có thể đứng lên không? Phía trước có gian phòng trực ban, chúng ta tới đó nói chuyện.”
Dưới sự dìu đỡ của hai đồng chí công an, Nguyên Li đi vào phòng trực ban của nhà ga. Lý Thanh Viễn bê một chiếc ghế đẩu vuông đã tróc sơn tới: “Đồng chí, ngồi xuống trước đi.”
Nguyên Li ngồi trên ghế đẩu, vô số ý nghĩ đã lướt qua trong đầu.
Lý Thanh Viễn thấy cảm xúc của Nguyên Li coi như ổn định, thăm dò mở miệng: “Đồng chí, chúng tôi rất cảm ơn cô vừa rồi đã giúp chúng tôi bắt giữ bọn buôn người. Có điều đầu cô bị thương nên lập tức đến bệnh viện điều trị. Cô có nhớ cách liên lạc với người nhà không?”
Nguyên Li...
Nguyên chủ giúp bắt giữ bọn buôn người? Ừm, cũng là đồng chí tốt.
Tuy nhiên Nguyên Li vẫn lắc đầu: “Xin lỗi, hiện giờ tôi thật sự không nhớ ra gì cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)