Lục Vân Khê khoác tay Tô Thanh Nhiễm: “Sau này chị còn phải làm chị dâu em mà, cái cô thanh niên trí thức Kiều kia tính là cái thá gì chứ!”
Tô Thanh Nhiễm rút tay ra, phớt lờ vẻ mặt ngỡ ngàng của Lục Vân Khê.
Cô mở miệng nói: “Tôi không trách Lục Cảnh Hiên không cứu tôi, bởi vì tôi và anh ta vốn dĩ chẳng có quan hệ gì, anh ta không có nghĩa vụ nhất định phải cứu tôi. Đương nhiên, tôi càng không thể tiếp tục bàn chuyện cưới xin với anh ta nữa, tôi đã nói đến nước này rồi, nếu mọi người còn không hiểu thì tôi cũng hết cách.”
Mấy chữ này vừa thốt ra, cả căn phòng đều trở nên yên tĩnh.
Đây là muốn hủy hôn à?
Trên mặt Lục Cảnh Hiên hiện lên một tia trào phúng nhàn nhạt, Tô Thanh Nhiễm nỡ hủy hôn với anh ta sao?
Không thể nào!
Lý Lam cuống quýt nói: “Sao lại đến mức hủy hôn chứ? Cháu và Cảnh Hiên có tình cảm mười mấy năm, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà hủy hôn được!”
“Hơn nữa nhà chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi để rước Thanh Nhiễm về rồi.”
“Bà thông gia, bà nói một câu đi chứ! Không thể cứ trơ mắt nhìn Thanh Nhiễm tùy hứng như vậy được chứ?”
Triệu Lan Chi cũng cười lạnh: “Chuyện nhỏ? Đầu con gái tôi vỡ cả ra rồi, đây gọi là chuyện nhỏ hả? Nếu không phải được cứu kịp thời thì mạng con gái tôi cũng chẳng còn!”
“Theo tôi thấy, Lục Cảnh Hiên thà chạy đi ôm cô thanh niên trí thức Kiều kia cũng không cứu Thanh Nhiễm, điều này chứng tỏ cậu ta chẳng hề để tâm đến Thanh Nhiễm, mối hôn sự này hủy đi cũng tốt!”
“Bà thông gia!”
“Đừng gọi tôi là bà thông gia, hủy hôn rồi thì chúng ta không còn là thông gia nữa.”
“Tôi đã bảo Đại Hổ đi gọi bố của Nhiễm Nhiễm về rồi, đợi ông ấy về hai nhà chúng ta sẽ thương lượng chuyện hủy hôn!”
Sắc mặt người nhà họ Lục đều không được tốt lắm, Lục lão gia tử thì nhìn Lục Cảnh Hiên với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Bên ngoài trời đang nắng gắt, mặt Tô Hoành Sơn đầy mồ hôi, quần áo cũng ướt đẫm.
“Ôi chao ông thông gia, cuối cùng ông cũng về rồi! Thanh Nhiễm nhà ông chỉ vì chuyện hôm nay mà đòi hủy hôn với Cảnh Hiên nhà tôi! Đây đâu phải chuyện nhỏ gì đâu! Ông nói xem chuyện này...”
Tô Thanh Nhiễm đang định đốp chát Lý Lam vài câu thì thấy anh hai người đầy mồ hôi sa sầm mặt mũi, đấm một cú vào Lục Cảnh Hiên đang không hề phòng bị.
“Á!” Lục Vân Khê đứng ngay bên cạnh, cô ta sợ hãi lùi lại vài bước hét toáng lên.
Không ai ngờ Tô Tuấn Trạch lại đột nhiên ra tay, cú đấm này nện thẳng vào mặt Lục Cảnh Hiên.
Tô Tuấn Trạch là nông dân, tay cực khỏe, cú này anh dùng gần như toàn lực.
Lục Cảnh Hiên rên lên một tiếng ôm lấy mũi, máu tươi tuôn ra xối xả.
“Cảnh Hiên!” Lý Lam hét lên, một tay đỡ con trai một bên giận dữ nhìn Tô Tuấn Trạch: “Tô lão nhị, dựa vào đâu mà cậu đánh người?”
“Ông thông gia, thằng hai nhà ông cũng quá vô pháp vô thiên rồi đấy! Cảnh Hiên nhà tôi là quân nhân đấy!”
Thời buổi này đánh quân nhân đúng là phạm pháp.
Tô Viễn Phong đứng ra nói: “Thím à, em hai nhà cháu cũng vì đau lòng cho em gái nên mới sốt ruột quá thôi, mọi người cũng biết nó thân với em út nhất, đừng nói là nó, ngay cả chúng cháu nghe tin này cũng rất tức giận, thím đừng chấp nhặt với nó.”
Lời này nói ra làm mặt Lý Lam lúc xanh lúc trắng, đang định mở miệng nói tiếp thì nghe thấy Lục lão gia tử lên tiếng: “Được rồi, mau giúp Cảnh Hiên cầm máu đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
