Nhưng chưa từng có ai nói cho cô biết sự thật!
Hơn nữa sau khi Lục Cảnh Hiên một bước lên mây, bọn họ liền thay đổi sắc mặt hoàn toàn, bà mẹ chồng tốt bụng ban đầu trở nên soi mói vô cùng, Lục Vân Khê thân thiết như chị em với cô cũng lộ ra bộ mặt thật, kiếp trước cô đã nhìn thấu lòng người ấm lạnh.
Tô Thanh Nhiễm bất động thanh sắc rút tay mình ra khỏi tay Lý Lam: “Cháu không sao rồi.”
Nụ cười của Lý Lam cứng đờ, cười gượng hai tiếng: “Không sao là tốt, không sao là tốt.”
“Chú bắt nạt cô út, chú không phải người tốt!” Tứ Nha đột nhiên nhảy từ trên ghế xuống chạy đến trước mặt Lục Cảnh Hiên, dùng nắm đấm nhỏ đấm vào đùi anh ta.
“Tứ Nha làm cái gì đấy, lại đây!” Triệu Lan Chi ngoài miệng nói vậy nhưng thật ra trong lòng đã sớm nở hoa.
Tứ Nha con bé này, không uổng công Thanh Nhiễm thương nó, biết đau lòng thay cho cô út rồi.
“Thằng ranh con này, còn không mau đi xin lỗi Thanh Nhiễm đi?” Lục lão gia tử vỗ một cái thật mạnh vào lưng Lục Cảnh Hiên.
Lục Cảnh Hiên mím môi, ánh mắt quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt của cô: “Xin lỗi, lúc đó tình thế cấp bách, tâm trạng thanh niên trí thức Kiều không ổn định, anh sợ cô ấy nhảy xuống thật nên mới không lo cho em được.”
Triệu Lan Chi nghe thấy những lời quỷ quái này thì tức sôi máu: “Bên cạnh cậu không phải còn có quân nhân sao? Hai người bọn họ cũng không trấn an nổi cái cô thanh niên trí thức Kiều gì đó à?”
“Rốt cuộc cậu lo lắng cho cô ta đến mức nào hả, dám bỏ mặc tính mạng vị hôn thê của mình, còn để người khác cứu Thanh Nhiễm về, có ai làm vị hôn phu như cậu không?”
Thời buổi này danh tiếng của con gái quan trọng biết bao!
Chuyện xảy ra hôm nay chắc đã lan truyền khắp thôn rồi, sau này Nhiễm Nhiễm ra đường có khi còn bị người ta chê cười, vị hôn phu bỏ mặc cô chạy đi ôm người phụ nữ khác an ủi, bản thân cô lại bị đàn ông lạ mặt bế xuống núi.
Chuyện này bảo con bé phải chịu đựng thế nào đây?
Ánh mắt Lục Cảnh Hiên lạnh xuống, nhìn chằm chằm Triệu Lan Chi nói: “Thím Triệu, có những lời không thể nói lung tung được! Thím làm vậy sau này thanh niên trí thức Kiều làm người thế nào?”
Lục Cảnh Hiên đã rèn luyện trong quân đội mấy năm, còn từng lên chiến trường, ánh mắt lạnh lẽo khiến lòng Triệu Lan Chi dâng lên tia ớn lạnh, đồng thời cũng thấy thất vọng, đứa trẻ bà nhìn từ bé đến lớn vậy mà lại dùng ánh mắt này nhìn bà, chỉ vì một thanh niên trí thức khác!
Tô Thanh Nhiễm chắn trước mặt Triệu Lan Chi cười lạnh: “Tôi thật sự coi thường anh, ngay cả sự đảm đương cơ bản nhất cũng không có, đã dám làm sao lại không dám nhận?”
Lục Cảnh Hiên nhíu mày, trong lòng dâng lên một trận phiền chán: “Anh đã nói lúc đó anh không nghĩ nhiều như vậy.”
“Hai đứa bay từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, không thể vì chút chuyện này mà xa cách được đúng không?”
“Đúng đó chị Thanh Nhiễm, chị tha thứ cho anh em đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
