Nhưng cô càng nghe càng thấy không đúng, bèn trực tiếp mở mắt ra...
Trên bức tường xám treo chân dung chủ tịch Mao và tờ lịch ố vàng, chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội, phích nước vỏ sắt cũ kỹ...
Đây chẳng phải là phòng của cô trước khi đi lấy chồng sao?
Lập tức trong đầu truyền đến một cơn đau nhói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Tô Thanh Nhiễm hiện lên một tia mừng như điên, cô quay về năm mười bảy tuổi rồi!
Dưới cái nhìn chăm chú của người nhà, cô chạy nhanh đến trước tờ lịch, nhìn mấy chữ to viết ngày 24 tháng 7 năm 1969 trên đó, sự vui sướng trong đáy mắt cô càng thêm mãnh liệt!
May quá, may quá trọng sinh về trước khi kết hôn!
Ngay sau đó cô cầm lấy chiếc gương trên tường, không kịp chờ đợi mà ngắm nghía ngoại hình của mình.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay của thiếu nữ quấn băng gạc, đôi mắt hoa đào long lanh ầng ậc nước hơi xếch lên, làn da trắng trẻo khỏe mạnh, sống mũi cao và thẳng, hai má vì kích động mà ửng hồng.
Dáng người cao ráo thon thả vừa vặn, mái tóc đen nhánh dài thẳng mượt mà.
“Nhiễm Nhiễm của mẹ, con không sao chứ?” Triệu Lan Chi lo lắng nhìn cô, đáy mắt ngấn lệ.
“Mẹ...”
Tô Thanh Nhiễm mếu máo, tủi thân tích tụ bấy lâu nay trong khoảnh khắc bùng nổ, đã rất lâu rồi cô không được gặp người nhà.
Lần gặp gỡ này lại có cảm giác như đã mấy đời trôi qua!
Kiếp trước nếu không phải tại đôi gian phu dâm phụ kia, người nhà cô cũng sẽ không phải chết thảm một cách oan uổng!
“Nhiễm Nhiễm đừng khóc, lát nữa mẹ sẽ bắt thằng nhóc nhà họ Lục xin lỗi con, để con trút giận thật đã.” Triệu Lan Chi thấy cô khóc đến đáng thương lập tức cảm thấy đau lòng.
Tô Thanh Nhiễm ôm chặt lấy Triệu Lan Chi, cảm nhận cơ thể ấm áp của bà, trái tim vốn đang hoảng loạn dần dần an định lại.
“Nhiễm Nhiễm ngoan.” Một đôi bàn tay thô ráp đặt lên đỉnh đầu Tô Thanh Nhiễm: “Con phải chịu ấm ức rồi.”
“Em gái, giờ em cảm thấy khó chịu không?”
Nghe thấy những lời quan tâm của người nhà, hốc mắt Tô Thanh Nhiễm đẫm lệ: “Bố, anh cả, anh hai...”
Ánh mắt Tô Hoành Sơn tràn đầy vẻ quan tâm: “Nhiễm Nhiễm, đầu còn đau không con?”
“Bố, con không đau.”
“Cô út, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!” Mấy đứa cháu trai cháu gái chạy ùa vào, Tứ Nha ôm chặt lấy cổ cô.
“Nha Nha thổi cho cô út, thổi thổi là hết đau ngay.”
Trên mặt Triệu Lan Chi thoáng qua vẻ an ủi, bà do dự mở miệng: “Nhiễm Nhiễm, mẹ thấy thằng nhóc nhà họ Lục không phải bến đỗ tốt, hay là hôn sự này cứ thế bỏ đi, con thấy sao?”
“Đúng đó em gái, Lục Cảnh Hiên chính là súc sinh, hoàn toàn không xứng với em!”
“Vâng.”
“Con không đồng ý cũng không sao, mẹ... Hả?” Lúc này Triệu Lan Chi mới phản ứng lại: “Nhiễm Nhiễm, con đồng ý rồi à?”
Mấy người nhà họ Tô đồng loạt nhìn về phía cô, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên.
“Vâng, con muốn hủy hôn với anh ta!” Tô Thanh Nhiễm vùi đầu vào lòng Triệu Lan Chi, giọng nói có chút nghèn nghẹn.
Thấy vậy, Triệu Lan Chi tưởng rằng trong lòng cô vẫn chưa buông bỏ được, thở dài nói: “Mẹ là người từng trải nên nhìn rất rõ ràng, thằng nhóc họ Lục kia hoàn toàn không hề để con ở trong lòng, mẹ không muốn con gả qua đó chịu khổ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


