Tô Thanh Nhiễm quệt mạnh nước mắt trịnh trọng nói: “Mẹ, lần này con thật sự không thích anh ta nữa.”
Mấy ngày trước thân phận tiểu thư nhà tư bản của Kiều Mạn Tuyết bị đồn thổi ầm ĩ trong thôn. Mặc dù cô ta đã đăng báo cắt đứt quan hệ với người nhà nhưng vẫn không thoát khỏi sự chỉ trỏ của những người xung quanh, trong lúc đau lòng liền định nhảy vực tự vẫn.
Tô Thanh Nhiễm vào núi hái nấm vừa khéo bắt gặp cảnh này bèn lao tới ôm chặt lấy cô ta, sống chết không cho cô ta nhảy xuống.
Nhưng Kiều Mạn Tuyết phản ứng kịch liệt, trực tiếp đẩy cô ngã vào tảng đá bên cạnh.
Lúc này Lục Cảnh Hiên vừa từ quân đội trở về tình cờ đi ngang qua, nhưng điều khiến người ta mở rộng tầm mắt là anh ta không đi cứu vị hôn thê đang hôn mê bất tỉnh, ngược lại ôm một cô tiểu thư nhà tư bản “Vốn không quen biết” vào lòng nhẹ giọng an ủi.
Cái dáng vẻ đó, ánh mắt đó, người không biết còn tưởng rằng cô ả trong ngực anh ta mới là vị hôn thê của anh ta ấy chứ!
Nếu không phải quân nhân đi cùng anh ta đưa Tô Thanh Nhiễm đến trạm y tế, e rằng cô đã mất mạng rồi.
Kiếp trước vì chuyện này mà cô suýt chút nữa đã hủy hôn với Lục Cảnh Hiên, nếu không phải sau đó Lục Cảnh Hiên hạ mình xin lỗi cô, nói rằng lúc đó tình huống khẩn cấp, Kiều Mạn Tuyết một lòng muốn chết, anh ta thân là quân nhân, nóng lòng cứu người cho nên mới không nhìn thấy cô đã ngất xỉu.
Bề trên nhà họ Lục cũng tới cửa xin xỏ thay cho Lục Cảnh Hiên, cầu xin cô nể tình thanh mai trúc mã trước kia mà tha thứ cho Lục Cảnh Hiên.
Hơn nữa trước khi đi lính Lục Cảnh Hiên quả thật đối xử với cô rất tốt, thế là cô nhất thời mềm lòng liền tha thứ cho anh ta.
Hoàn toàn không nghĩ tới tại sao mình lại đột nhiên nhìn thấy Kiều Mạn Tuyết muốn nhảy vực, mà Lục Cảnh Hiên lại vì sao “Ngoài ý muốn” bắt gặp cảnh tượng đó.
Mãi đến sau này khi Kiều Mạn Tuyết đến bệnh viện tìm cô diễu võ dương oai mới lỡ miệng nói hớ, lúc này cô mới hiểu được từ đầu đến cuối mình chỉ là hòn đá kê chân cho hai kẻ lén lút tư thông kia.
Nghĩ đến sự ngu xuẩn của kiếp trước, Tô Thanh Nhiễm chỉ hận không thể tự tát chết chính mình.
“Tên Lục Cảnh Hiên đó chính là súc sinh, dựa vào điều kiện của em gái nhà ta, đối tượng kiểu gì mà chẳng tìm được?” Anh hai Tô Tuấn Trạch cười hì hì: “Em gái chính là đại mỹ nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám làng đấy! Nếu không phải đính hôn sớm với nhà họ Lục, ngưỡng cửa nhà ta đã bị người ta đạp nát rồi!”
“Đúng đúng đúng.” Trong lòng Triệu Lan Chi nhẹ nhõm hẳn: “Thằng hai nói đúng, lát nữa chúng ta đi hủy hôn luôn! Chờ hủy hôn xong mẹ lại tìm cho con một chàng trai tuấn tú hơn Lục Cảnh Hiên, chắc chắn sẽ không để Nhiễm Nhiễm chịu thiệt thòi!”
“Vâng.” Đáy mắt Tô Thanh Nhiễm ngấn lệ.
Tứ Nha ở bên cạnh ôm chặt lấy cổ Tô Thanh Nhiễm: “Cô út không kết hôn có được không? Chờ Tứ Nha lớn lên, Tứ Nha sẽ kiếm tiền nuôi cô út.”
Nghe những lời ngây thơ vô tư của cô bé, mọi người không nhịn được bật cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


