Mau cút ra ngoài cho tao! Cút!”
Từ khi biết thân thế của Lục Khâm, tình cảm trong lòng Tô Thanh Nhiễm đối với cậu ta lập tức tan biến, trong đôi đồng tử đen láy chỉ còn lại sự chán ghét nồng đậm.
“Bà! Bà là đồ đê tiện!” Lục Khâm thẹn quá hóa giận: “Đáng đời cả nhà bà chết hết!”
Đồng tử Tô Thanh Nhiễm lập tức giãn ra, cả nhà chết hết...
Không, không thể nào!
“Lời nó nói là có ý gì!” Tô Thanh Nhiễm đột ngột ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Kiều Mạn Tuyết: “Cô nói đi! Mau nói đi!”
Kiều Mạn Tuyết lộ vẻ không đành lòng: “Haiz! Xem ra không giấu được cô nữa, vậy tôi nói thẳng nhé, mấy hôm trước người nhà cô đến bệnh viện thăm cô, kết quả bị một chiếc xe tải tông chết.”
“Nhưng cũng may anh cả cô may mắn nhặt lại được một mạng, hiện giờ vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt đấy!”
Đáy mắt cô ta lóe lên vẻ đắc ý: “Nhưng mà cả nhà đều chết hết rồi, dù anh ta còn sống, chắc hẳn cũng sẽ vô cùng đau khổ nhỉ!”
Trừ anh cả ra, tất cả đều chết rồi...
Tô Thanh Nhiễm như rơi vào hầm băng, toàn thân mềm nhũn trên giường.
“Là cô... Là cô làm đúng không! Tại sao cô lại độc ác như vậy? Tại sao lại đối xử với tôi như thế?” Cô gào lên điên cuồng.
Sắc mặt Kiều Mạn Tuyết đột nhiên thay đổi, cúi người ghé vào tai cô nói từng chữ một: “Ai bảo cô phát hiện ra bí mật của tôi chứ, để không ảnh hưởng đến vinh hoa phú quý nửa đời sau của tôi, tôi chỉ có thể làm như vậy!”
“Hơn nữa nếu không phải năm xưa thành phần của tôi không tốt, cô làm gì có tư cách gả cho Cảnh Hiên! Nói cho cùng, cô còn phải cảm ơn tôi đấy.”
Dứt lời, cô ta cười khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay: “Có điều nể tình cô nuôi con trai tôi tốt như vậy, còn tặng tôi bảo vật quý giá, coi như xí xóa nhé.”
Ngực Tô Thanh Nhiễm phập phồng kịch liệt, trong miệng đầy mùi rỉ sắt: “Tiện nhân! Tao nguyền rủa mày chết không được tử tế!” Cô hung tợn chửi rủa.
Kiều Mạn Tuyết nhếch môi giễu cợt, túm lấy tóc Tô Thanh Nhiễm.
Đáy mắt cô ta mang theo khoái cảm trả thù: “Đồ ngu, e là đến giờ mày vẫn chưa biết cái vòng ngọc này là một không gian đâu nhỉ! Á...”
Một con dao gọt hoa quả cắm phập vào ngực trái Kiều Mạn Tuyết, Tô Thanh Nhiễm giơ tay rút ra, lại đâm xuống lần nữa, máu tươi lập tức thấm ướt ga giường.
“Chết đi!” Hai tay cô run rẩy, cuối cùng lại vô lực nhắm mắt.
Ba mươi tám năm quá khứ lướt nhanh qua như cưỡi ngựa xem hoa, cô tự giễu nhếch khóe miệng, thế là chết rồi sao?
Nhưng cô không cam lòng, cô còn chưa tự tay giết chết Lục Cảnh Hiên báo thù cho người nhà...
-
“Mẹ kiếp, Lục Cảnh Hiên cái thằng khốn nạn này, em gái ngất xỉu ở bên cạnh nó, nó còn dám đi an ủi người phụ nữ khác!”
“Mọi người đừng cản con, bây giờ con phải đi tìm thằng súc sinh đó tính sổ!”
“Ai cản con đâu, đợi Lục gia qua đây xin lỗi rồi hẵng dạy dỗ nó một trận ra trò!”
“Được rồi, tất cả im miệng hết đi, đứa nào còn bô bô nữa tao vả cho vỡ mồm!”
“Á...”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của người nhà, Tô Thanh Nhiễm còn tưởng bọn họ đến đón mình đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

