“Mụ ta mắc bệnh nan y rồi sao bố phải tốn tiền chữa bệnh cho mụ ta làm gì?”
“Hơn nữa nếu không phải mụ ta cứ chen ngang vào giữa bố và mẹ, hai người cũng đâu đến nỗi người có tình mà không đến được với nhau!”
Trong một phòng bệnh VIP, một thiếu niên đứng bên giường chán ghét nhìn người phụ nữ trên giường bệnh, dường như người trước mắt là thứ dơ bẩn khiến người ta buồn nôn.
Còn Tô Thanh Nhiễm dựa vào đầu giường, trên cổ tay trắng bệch nổi lên gân xanh, nét mặt cô tê dại, dường như thờ ơ với tất cả mọi chuyện.
“Bà điếc rồi hả? Cũng không nhìn lại cái dạng này của bà xem, có điểm nào xứng với bố tôi!” Lục Khâm thấy dáng vẻ này của cô, trong lòng càng thêm bực bội.
“Mụ đàn bà độc ác lại giả tạo này, cướp vị trí Lục phu nhân bao nhiêu năm nay, nếu bà biết điều thì mau chóng ly hôn với bố tôi đi!”
“Tiểu Khâm, ai dạy con nói chuyện như vậy? Dù sao đi nữa, cô ấy cũng là mẹ nuôi của con!” Kiều Mạn Tuyết hờn dỗi chọt nhẹ vào trán Lục Khâm, cô ta mặc chiếc áo khoác dạ len màu lạc đà, mái tóc đen dài được chăm chút tinh tế sang trọng.
Rõ ràng đã gần bốn mươi tuổi nhưng làn da cô ta vẫn mịn màng bóng loáng như ngọc mỡ cừu, năm tháng dường như không để lại dấu vết trên gương mặt cô ta, khác biệt một trời một vực với Tô Thanh Nhiễm hiện giờ.
Đôi lông mày non nớt của Lục Khâm nhíu chặt: “Mẹ, con nói sai chỗ nào chứ? Rõ ràng là bà ta không biết tốt xấu! Bố đã đối xử với mụ ta tốt như vậy nhưng mụ ta không những không biết đủ, còn đi khắp nơi tung tin đồn về hai người!”
Bàn tay dưới chăn của Tô Thanh Nhiễm siết chặt, dù đã bị những lời như vậy châm chọc vô số lần, trong lòng cô vẫn không kìm được dâng lên nỗi hận thù mãnh liệt!
Cô và Lục Cảnh Hiên là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, sau này Lục Cảnh Hiên đi lính, trước khi đi đã hứa ba năm sau sẽ quay lại cưới cô.
Vì thế cô đã từ chối vô số lần xem mắt, kết quả lại đợi được tin anh ta bị thương ở chiến trường ảnh hưởng đến gốc rễ, không thể sinh con.
Nhưng dù vậy cô vẫn gả cho anh ta.
Sau khi cưới không lâu, Lục Cảnh Hiên bế về một đứa trẻ, cũng chính là Lục Khâm, cô coi Lục Khâm như con đẻ, dốc hết sức cho nó cuộc sống tốt nhất.
Nhưng bản thân có nằm mơ cũng không ngờ, Lục Khâm lại là con của Lục Cảnh Hiên và Kiều Mạn Tuyết!
Mãi đến sau này cô mới hiểu rõ, năm đó Lục Cảnh Hiên đã thay lòng đổi dạ!
Nhưng Kiều Mạn Tuyết là đại tiểu thư nhà tư bản, ở thời đại đó tư bản là đối tượng bị mọi người xua đuổi, Lục Cảnh Hiên không dám kết hôn với cô ta cho nên mới tính kế lên đầu cô!
Từ đầu đến cuối Tô Thanh Nhiễm cô chỉ là một con ngốc bị người ta lôi ra làm bia đỡ đạn!
Anh ta sai người tiêm thuốc cho cô, đợi khi tỉnh lại cô đã xuất hiện trong bệnh viện.
Tô Thanh Nhiễm cảm nhận được cơ thể ngày càng suy yếu, nghĩ rằng mình cách cái chết đã không còn xa nữa...
“Việc tao hối hận nhất đời này chính là nuôi lớn mày, thằng con hoang đáng ghê tởm này, mày có mặt mũi gì mà chỉ trích tao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

