Cứ như vậy, hai người nảy sinh tình cảm trong quá trình làm việc, rồi thuận lý thành chương mà kết hôn với nhau.
Còn người nhà họ Ôn ngoại trừ Ôn Dư Anh ra, những người khác cuối cùng đều được thơm lây từ Ôn Tri Hạ, sống ở nông thôn vô cùng sung túc, thoải mái.
Sau khi phong trào xuống nông thôn kết thúc, người nhà họ Ôn lại vẻ vang trở về Hỗ Thị, còn giành được danh tiếng tốt là đã góp công xây dựng nông thôn.
“Anh Anh, Anh Anh, em nói gì đi chứ, nếu em đồng ý thì bây giờ chúng ta đến phòng khám ngay, bác sĩ đó anh có quen, bà ấy sẽ không nói lung tung với người khác đâu.”
Thấy Ôn Dư Anh cứ thất hồn lạc phách rõ ràng là đang mất tập trung, cũng chẳng thèm để ý đến ai, Tưởng Hoài Khiêm bắt đầu mất kiên nhẫn, lên tiếng thúc giục.
Ôn Dư Anh bị lời nói của anh ta kéo về thực tại, ánh mắt cô dừng lại trên người gã đàn ông trước mặt, kẻ chỉ thích nhan sắc của cô, một khi gặp chuyện thì chỉ biết lo cho bản thân, một kẻ vô cùng ích kỷ.
“Không cần đâu.” Ôn Dư Anh thản nhiên nói.
Cô đưa tay sờ lên bụng mình, vào ngày này kiếp trước cô đã đi theo Tưởng Hoài Khiêm đến phòng khám nhỏ đó, phá bỏ đứa bé.
“Không, không cần sao?” Tưởng Hoài Khiêm không dám tin nhìn Ôn Dư Anh, trong ánh mắt anh ta tràn ngập ngọn lửa giận dữ.
Anh ta vất vả lắm mới thuyết phục được Ôn Dư Anh, khiến cô chịu ly hôn với Thẩm Nghiên Châu, hiện giờ đối phương lại không muốn phá bỏ đứa con của Thẩm Nghiên Châu, làm sao anh ta có thể không tức giận cho được?
“Đúng vậy, nếu tôi nhớ không lầm, hình như dì Chu đã sắp xếp cho anh một mối hôn sự rồi phải không?” Ôn Dư Anh nhìn thẳng vào Tưởng Hoài Khiêm, lạnh lùng hỏi.
Phong trào bắt nhà tư bản đi cải tạo sẽ diễn ra vào nửa năm sau, e là phía nhà họ Tưởng đã sớm nhận được tin tức, cho nên kiếp trước mới có thể nhanh chóng tìm ra cách đối phó như vậy.
Nghe thấy lời chất vấn của Ôn Dư Anh, sắc mặt Tưởng Hoài Khiêm chợt biến đổi, còn tưởng rằng Ôn Dư Anh đã nghe được lời đồn đại nào đó, vội vàng giải thích: “Em đừng suy nghĩ lung tung, kiếp này ngoại trừ em ra anh sẽ không cưới bất kỳ ai khác.”
Ôn Dư Anh nghe vậy liền cười lạnh một tiếng, chỉ cảm thấy kiếp trước mình thật sự ngu xuẩn tột cùng, đối mặt với những lời ngon tiếng ngọt của một gã đàn ông như thế này mà cũng tin tưởng không chút nghi ngờ.
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi đâu.” Ôn Dư Anh lại nói.
“Thật sự không có mà, em muốn anh phải làm sao thì em mới chịu tin anh đây?” Tưởng Hoài Khiêm hơi cáu kỉnh vò đầu bứt tóc.
Bình thường khi đàn ông bị vạch trần lời nói dối, đều sẽ cố tình nổi cáu như vậy để che giấu sự hoảng hốt của bản thân.
Trước kia Ôn Dư Anh không nhìn ra được điều này, lại đi tin tưởng những lời dối trá của gã đàn ông trước mặt, thật sự khiến cô hối hận đến mức bây giờ chỉ muốn tìm một nơi không người mà tự tát mình vài cái bạt tai.
Hiện giờ cô cũng không thể hiểu nổi chính mình, tại sao lại đòi ly hôn với người đàn ông luôn lầm lì ít nói kia, mà lại đi ôm ấp kỳ vọng với cái gã chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt trước mặt này.
Ôn Dư Anh, kiếp trước cô đúng là đáng đời!
“Chuyện này, là Ôn Tri Hạ nói cho tôi biết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

