Ôn Dư Anh nói dối mà mặt không đỏ tim không đập.
Để ngăn cô thích Thẩm Nghiên Châu và khiến cô ly hôn với anh, Ôn Tri Hạ cũng coi như đã hao tổn tâm trí, ngoài sáng trong tối nói tốt cho Tưởng Hoài Khiêm biết bao nhiêu lần trước mặt cô, làm sao cô ta có thể tiết lộ tin tức này cho cô được.
Nhưng Ôn Dư Anh biết rõ, chắc chắn Ôn Tri Hạ biết chuyện Tưởng Hoài Khiêm đang qua lại thắm thiết với con gái của sĩ quan quân đội, thân là một người xuyên không, vốn dĩ cô ta không hề muốn nữ chính nguyên tác như cô có được cuộc sống tốt đẹp.
“Ôn Tri Hạ? Sao cô ta có thể làm như vậy!” Tưởng Hoài Khiêm cũng là kẻ thiếu suy nghĩ, vậy mà lại trực tiếp tin tưởng lời nói của Ôn Dư Anh.
Chủ yếu là vì Ôn Dư Anh vốn đơn thuần dễ lừa, rất ít khi nói dối người khác, cho nên những lời nói ra từ miệng Ôn Dư Anh, chắc chắn Tưởng Hoài Khiêm sẽ không nghi ngờ.
Rõ ràng trước đó chính Ôn Tri Hạ đã tìm đến anh ta và nói rằng cô ta cảm thấy anh ta và em họ Ôn Dư Anh của mình mới xứng đôi hơn, cho nên cô ta ủng hộ anh ta giành lại Ôn Dư Anh.
Hai người đã kết thành đồng minh rồi, vậy mà lúc này Ôn Tri Hạ lại đâm lén anh ta một nhát sau lưng.
“Anh Anh, anh thề kiếp này ngoài em ra anh sẽ không lấy ai khác, thật đấy. Chỉ cần em bỏ đứa bé này đi, chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn, hơn nữa chỉ cần chuyện em mang thai không bị cha mẹ anh phát hiện, bọn họ sẽ không ngăn cản chúng ta đăng ký kết hôn nữa đâu.” Tưởng Hoài Khiêm lại nói.
Ôn Dư Anh lại hít sâu một hơi, ánh mắt trong trẻo nhìn Tưởng Hoài Khiêm, sâu trong đáy mắt đã không còn lấy một tia tình cảm nào dành cho gã đàn ông này nữa.
“Tưởng Hoài Khiêm, chúng ta không thể nào đâu.” Nói xong lời này, Ôn Dư Anh xoay người định bỏ đi nhưng lại bị gã đàn ông phía sau bám lấy.
“Anh Anh, rốt cuộc em bị làm sao vậy? Rõ ràng chúng ta đã thỏa thuận là sẽ ở bên nhau, bây giờ em lại đổi ý.” Tưởng Hoài Khiêm kéo tay Ôn Dư Anh lại, lải nhải không ngừng.
Lúc này Ôn Dư Anh mang thai chưa đầy hai tháng, sợ làm tổn thương đến đứa bé trong bụng nên cô cũng không dám giãy giụa quá mạnh để thoát khỏi tay của Tưởng Hoài Khiêm.
Cô liếc nhìn những ông cụ bà cụ ven đường đang tò mò nhìn về phía họ, vội vàng hét lớn: “Có người sàm sỡ này!”
Thế là những người xung quanh thi nhau tiến lên vây lại, tóm lấy Tưởng Hoài Khiêm, nói muốn đưa anh ta đến đồn công an.
“Tôi, tôi không phải, tôi và cô ấy đang tìm hiểu nhau, sàm sỡ cái gì chứ...” Tưởng Hoài Khiêm luống cuống giải thích.
Những người xung quanh nghe vậy cũng ngớ người, rốt cuộc ai nói mới là sự thật đây?
“Tôi đã có chồng lại còn đang mang thai, sao có thể tìm hiểu anh được, anh đừng có ăn nói lung tung. Ngược lại là anh, phá hoại quân hôn, có biết là tội danh gì không?” Ôn Dư Anh cười lạnh hỏi.
Những người xung quanh nghe xong, nháy mắt liền bùng nổ.
Cái gì? Lại còn phá hoại quân hôn sao? Đưa đến đồn công an, nhất định phải đưa đến đồn công an!
Mà nghe thấy câu trả lời của Ôn Dư Anh, Tưởng Hoài Khiêm đã sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Ôn Dư Anh sợ người khác biết cô mang thai con của Thẩm Nghiên Châu như vậy, thế mà lại nói thẳng ra trước mặt bao nhiêu người, xem ra cô thật sự không định cân nhắc đến chuyện gả cho anh ta nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)