Trước kia, lúc cha mẹ Ôn Dư Anh qua đời, Phó Cảnh Thần đã không có ý đồ gì với gia sản nhà cô, bây giờ lại càng không.
Vì vậy lúc này anh ấy rất tức giận, kéo Ôn Dư Anh nói muốn đến nhà bác cả Ôn đòi lại công bằng, Ôn Dư Anh muốn ngăn cản cũng không kịp, đành phải đi theo Phó Cảnh Thần đến nhà bác cả.
Thật ra Ôn Dư Anh đến đây cũng là muốn xem thử bên nhà bác cả có ai bị công an gọi về điều tra không.
Trở mặt với nhà Ôn Tri Hạ vào thời điểm mấu chốt này, Ôn Dư Anh cũng không hề sợ hãi.
Bọn họ đã dám gọi người đến đột nhập vào nhà cô giữa đêm hôm khuya khoắt, vậy thì đôi bên cũng không cần phải giữ hòa khí nữa.
Ai ngờ vừa đến nơi đã thấy công an đang lục soát nhà bác cả, thế là Ôn Dư Anh bèn nảy ra ý định tạm thời, khiến người khác hiểu lầm cả nhà bác cả đều là gián điệp.
Phó Cảnh Thần tự mình xung phong, nói cứ giao việc này cho anh ấy làm, thế nên mới có cảnh tượng vừa rồi.
Ôn Dư Anh cười với người đàn ông đứng đối diện rồi nói: “Đúng vậy, em sắp đi theo quân tìm Thẩm Nghiên Châu, sau này e là rất ít khi về, hoặc là không về nữa.”
“Anh Anh, hình như em chưa từng đến những nơi nghèo khó như vậy, em thật sự đã quyết định rồi sao?” Phó Cảnh Thần lại hỏi.
“Đương nhiên là thật rồi, em và Thẩm Nghiên Châu đã kết hôn, cứ chia xa hai nơi thế này mãi cũng không phải là cách.”
Nghe câu trả lời này của Ôn Dư Anh, Phó Cảnh Thần gật đầu, cuối cùng không nói gì cả.
Bỏ lỡ rồi, chính là cả một đời.
“Vậy thì anh trai chúc em... thuận buồm xuôi gió, một đời bình an.”
Tiếng “anh trai” này nói ra vô cùng cay đắng vì Phó Cảnh Thần biết trước giờ Ôn Dư Anh vẫn luôn xem mình là anh trai của cô.
“Vâng, cảm ơn anh, anh Phó.”
Ôn Dư Anh nói xong, lấy một cái chai từ trong túi ra rồi đưa cho Phó Cảnh Thần, sau đó mới lên tiếng: “Đây là thuốc cha em để lại, nghe nói có thể chữa bách bệnh. Anh cũng biết đấy, cha em có tiền rồi thì thích sưu tầm mấy thứ kỳ lạ này. Nếu có bị bệnh, anh cứ lấy ra dùng thử, dù sao cũng không thiệt đâu.”
Phó Cảnh Thần nghe vậy, cũng không biết có tin lời Ôn Dư Anh hay không, sau khi nhận lấy cái chai thì đáp: “Được, cảm ơn em.”
Thứ mà Ôn Dư Anh lấy ra thực chất là nước linh tuyền.
Nửa năm sau, nhà Phó Cảnh Thần cũng có người phải xuống nông thôn, Ôn Dư Anh không biết cuối cùng người phải đi là ai nhưng có nước linh tuyền bên mình, sau này cũng coi như có một vật bảo mệnh, coi như là cách Ôn Dư Anh báo đáp Phó Cảnh Thần vì đã luôn giúp đỡ mình bấy lâu nay.
Về đến nhà, Ôn Dư Anh sang nhà giáo sư Lâm một chuyến.
“Anh Anh à, mọi chuyện thế nào rồi?” Giáo sư Lâm nhìn Ôn Dư Anh, không khỏi quan tâm hỏi.
Ôn Dư Anh lại lắc đầu rồi nói: “Cháu cũng không rõ lắm công an bên đó giải quyết thế nào. Chuyện sau này, phiền bác Lâm để ý giúp cháu với, cháu đã mua vé tàu ngày mốt để đến tỉnh Vân rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)