Ôn Dư Anh mỉm cười chào hỏi.
“Anh Anh, anh đã làm theo ý em, tìm một cơ hội thích hợp để dẫn dắt đám người kia, chuyện sau đó...”
Lời Phó Cảnh Thần còn chưa nói xong, Ôn Dư Anh lập tức nói: “Không sao, chuyện sau đó không cần quản nữa.”
“Ừm.” Phó Cảnh Thần gật đầu, lại nói: “Còn cần anh giúp gì nữa thì cứ nói.”
Ánh mắt anh ấy nhìn Ôn Dư Anh mang theo sự xót xa khó tả.
Trước đây Phó Cảnh Thần làm việc dưới trướng cha của Ôn Dư Anh, được xem là tướng tài đắc lực của Ôn Ngọc Ngôn.
Sau khi cha Ôn Dư Anh qua đời, anh ấy đã giúp Ôn Dư Anh xử lý toàn bộ gia sản của Ôn Ngọc Ngôn, không hề tham lam một đồng nào của cô.
Anh ấy cũng từng hỏi Ôn Dư Anh có muốn gả cho anh ấy không, anh ấy có thể cho cô một mái nhà, nhân tiện bảo vệ cô nhưng đã bị Ôn Dư Anh từ chối.
Ôn Dư Anh biết mình chỉ coi đối phương như anh trai, hơn nữa lúc đó cô đang chìm trong đau buồn, chỉ muốn làm theo ý cha mẹ, kết hôn với người chồng mà cha mẹ đã chọn cho cô là Thẩm Nghiên Châu, cho nên tự nhiên sẽ không cân nhắc đến Phó Cảnh Thần.
Chẳng ngờ vì cô không muốn theo Thẩm Nghiên Châu đến quân đội chịu khổ, dẫn đến việc hai người bọn họ xa nhau thì nhiều mà gần nhau thì ít.
Ôn Dư Anh vốn đã cô đơn tự nhiên không chịu nổi mô hình hôn nhân như vậy, cho nên kiếp trước mới muốn ly hôn với Thẩm Nghiên Châu, chuyển sang kết hôn với Tưởng Hoài Khiêm, người đã hứa hẹn vô số lời ngon tiếng ngọt và luôn ở bên cạnh cô.
Kiếp trước Ôn Dư Anh luôn nghĩ rằng Phó Cảnh Thần chỉ coi mình như em gái, đề nghị kết hôn cũng chỉ vì trách nhiệm nhưng trước khi cô xuống nông thôn, Phó Cảnh Thần lại là người duy nhất sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ cô, đáng tiếc lúc đó bản thân anh ấy cũng khó bảo toàn, càng đừng nói đến việc cứu cô.
Nghĩ đến đây, Ôn Dư Anh lập tức lắc đầu với Phó Cảnh Thần, sau đó nói: “Không cần đâu, chuyện lan truyền đến mức độ này là đủ rồi, có làm thêm chuyện khác cũng chỉ phí công vô ích.”
Ôn Dư Anh biết cuối cùng gia đình Ôn Tri Hạ vẫn sẽ được thả ra, bởi vì nhà bọn họ quả thật không liên quan gì đến chuyện gián điệp.
Cô cố ý dẫn dắt dư luận chính là muốn để gia đình Ôn Tri Hạ cũng nếm trải nỗi đau khổ của cô ở kiếp trước.
Cha mẹ cô đã qua đời hơn hai năm rồi mà vẫn bị vu khống là nhà tư bản.
Vốn là một doanh nhân có cống hiến xuất sắc cho Hỗ Thị, chỉ sau một đêm liền biến thành nhà tư bản bị người người chửi rủa, làm sao Ôn Dư Anh có thể không hận?
“Được, chỗ em đã không còn an toàn nữa, có muốn về chỗ anh ở không? Nhà anh chỉ có anh, mẹ anh và em gái anh, không còn ai khác đâu.” Phó Cảnh Thần lại nói.
Ôn Dư Anh biết anh ấy thật lòng quan tâm mình nhưng cô không muốn nợ anh ấy nhiều như vậy nữa.
Kiếp trước sau khi cha mẹ Ôn Dư Anh bị tố cáo là nhà tư bản, Phó Cảnh Thần vốn định cưới Ôn Dư Anh, sau đó nhường công việc của anh ấy cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)