Sau khi nhìn thấy Ôn Dư Anh, cô gái trẻ kia lập tức nhiệt tình hỏi: “Đồng chí, cô đến đây để giải quyết việc gì vậy?”
“Tôi muốn xin giấy chứng nhận đến tỉnh Vân.” Ôn Dư Anh nói.
“Đến tỉnh Vân sao? Cô đến tỉnh Vân làm gì? Điều kiện bên đó nghèo khổ lắm.” Cô gái trẻ hơi nghi ngờ hỏi.
“Chồng tôi ở bên quân khu tỉnh Vân, tôi muốn đến đó theo quân.” Ôn Dư Anh đáp.
“Ra là vậy, thế thì nên đi, tuy có hơi khổ một chút nhưng vợ chồng phải ở cạnh nhau mới giống một gia đình chứ. Cô mang giấy đăng ký kết hôn đến chưa?” Đồng chí nữ trẻ tuổi kia cười hỏi.
Ôn Dư Anh lấy giấy đăng ký kết hôn, sổ hộ khẩu cùng các giấy tờ khác ra rồi đưa cho đồng chí nữ kia.
Đồng chí nữ kia kiểm tra giấy tờ một chút, sau đó liền cấp giấy chứng nhận cho cô. Có giấy chứng nhận này Ôn Dư Anh mới có thể đến ga tàu hỏa mua vé đi tỉnh Vân.
Đợi Ôn Dư Anh cầm giấy chứng nhận rời đi, đồng chí nữ vừa làm giấy tờ cho cô không nhịn được quay sang nói với đồng chí nam trung niên bên cạnh: “Trông đồng chí nữ này xinh đẹp như vậy, thoạt nhìn cũng rất yêu kiều, vừa thấy liền biết là được gia đình có điều kiện cực tốt nuôi dưỡng, không ngờ cha mẹ cô ấy lại nỡ để cô ấy đến tỉnh Vân theo quân.”
Ánh mắt đồng chí nam trung niên chợt lóe lên, sau đó mới đưa mắt nhìn nữ đồng nghiệp kia, lên tiếng: “Quyết định của cô ấy là chính xác đấy. Nghe nói cấp trên sắp có chính sách mới ban xuống rồi.”
“Chủ nhiệm, chính sách gì vậy ạ?” Đồng chí nữ tò mò hỏi.
Lúc này giao thông chưa phát triển, chuyến tàu hỏa lại ít, Ôn Dư Anh xếp hàng một lúc mới đến lượt mình mua vé.
Nam nhân viên bán vé ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy dung mạo của Ôn Dư Anh thì rõ ràng sững sờ một chút, sau đó mới hỏi: “Đồng chí, cô muốn mua vé đi đâu?”
“Tỉnh Vân.” Ôn Dư Anh đáp.
“Đến tỉnh Vân làm gì?”
“Chồng tôi ở bên quân khu tỉnh Vân, tôi muốn đến đó theo quân.”
Nam nhân viên bán vé nghe thấy câu trả lời này thì rõ ràng ngẩn người một lát, sau đó mới hỏi: “Đã xin giấy chứng nhận chưa?”
Ôn Dư Anh trực tiếp lấy giấy chứng nhận ra cho nhân viên bán vé xem. Nhân viên bán vé không hỏi thêm gì nữa, sau khi xem lịch trình các chuyến tàu mới nói: “Vé đi tỉnh Vân, chuyến gần nhất là 10 giờ sáng ngày mốt.”
“Được, vậy tôi lấy chuyến này. Có giường nằm không? Tốt nhất là toa bốn người.” Ôn Dư Anh lại nói.
Hiện giờ cô có rất nhiều tiền, không cần thiết phải tiết kiệm, cứ làm sao cho thoải mái là được.
Nhân viên bán vé kiểm tra một chút, sau đó nói: “Hết rồi, giường nằm toa bốn người rất khan hiếm, toa tám người thì vẫn còn một chỗ, cô có lấy không?”
Ôn Dư Anh cũng không quá thất vọng, tài nguyên ở thời đại này rất khan hiếm, chỉ cần là người không thiếu tiền thì chắc chắn đều muốn nằm toa bốn người.
“Được rồi, vậy cứ lấy vé đó đi.” Ôn Dư Anh nói xong, không nhịn được đưa tay xoa xoa bụng.
Cô chỉ muốn môi trường cho em bé của mình được tốt hơn một chút nhưng em bé của cô kiên cường như vậy, chắc chắn có thể hiểu cho cô.
Nghe nói ba tháng đầu thai kỳ là khó chịu nhất, sẽ bị ốm nghén và chán ăn nhưng Ôn Dư Anh lại không hề có những phản ứng này.
Đúng là em bé ngoan của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)