Có không gian quả thật vừa an toàn lại vừa tiện lợi, kiếp trước bàn tay vàng của cô bị Ôn Tri Hạ lấy mất, kiếp này đối phương không có vận khí tốt như vậy nữa, không chỉ có thế...
Cô nhất định phải khiến gia đình bác cả chịu sự trừng phạt thích đáng.
Sáng sớm tinh mơ, Ôn Dư Anh đã thức dậy, bởi vì còn phải đi chợ đen mua thịt.
Vừa nhìn thời gian, đã 6 rưỡi rồi, Ôn Dư Anh còn chưa kịp thu dọn gì đã vội vã ra khỏi nhà.
Sau khi đến chợ đen, mấy người thanh niên kia quả nhiên làm theo đúng hẹn, vẫn đứng đợi cô ở chỗ cũ, thậm chí còn chưa bày thịt của mình ra.
Nhìn thấy cô đến, bọn họ mới bất giác thở phào nhẹ nhõm.
“Đồng chí, hôm nay đến khá sớm đấy.” Có một chàng trai trẻ nói đùa với Ôn Dư Anh.
“Ừm, tôi đã nói là tôi vẫn cần thịt mà.” Ôn Dư Anh mỉm cười đáp lại.
Cô vốn xinh đẹp, vừa mỉm cười như vậy, trong nháy mắt liền khiến người ta không thể rời mắt.
Mấy người thanh niên thấy cô quá đỗi xinh đẹp, đều không dám nhìn cô, vội vàng dời tầm mắt đi.
Không thể vì là người đẹp mà không làm ăn buôn bán đúng không?
Ôn Dư Anh lại lấy thêm một con lợn béo từ chỗ nhóm người này, có một thanh niên đột nhiên hỏi: “Đồng chí, có lấy thịt bò không?”
Mắt Ôn Dư Anh liền sáng lên, lập tức nói: “Đương nhiên là lấy!”
Tiếp đó, mấy người kia lại dẫn Ôn Dư Anh đến một sạp bán thịt bò.
Người bán thịt bò kia hẳn là đồng hương của bọn họ, thoạt nhìn có vẻ rất thân thiết.
Nghe thấy Ôn Dư Anh muốn mua hết thịt bò ở sạp của mình, thanh niên bán thịt bò lập tức nói: “Thịt bò này của tôi bán bảy hào một cân, cô lấy hết tôi có thể bớt cho cô hai xu.”
Thời đại này, giá thịt lợn còn đắt hơn cả thịt bò.
Mọi người đến chợ đen bán đồ đều có rủi ro, nếu không tại sao lại ra ngoài dọn hàng sớm như vậy?
Ngày hôm qua nhóm thanh niên đều đã nhìn thấy chiếc xe chở hàng cho Ôn Dư Anh, tự nhiên sẽ không nghi ngờ lời cô nói.
Đợi khiêng thịt đến con hẻm nhỏ kia, Ôn Dư Anh bảo bọn họ cứ về trước, lát nữa sẽ có người đến đón cô.
Nhóm thanh niên kia cũng không vòng vo, bảo cô tự chú ý an toàn rồi rời đi.
Ôn Dư Anh thấy người đều đã đi khuất, lập tức thu toàn bộ số thịt vào không gian, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra bước ra khỏi con hẻm kia.
Về sau, cô sẽ không đến nơi này nữa.
Mua được thịt của hai con lợn và một con bò, trong lòng Ôn Dư Anh lập tức yên tâm hơn rất nhiều.
Ít nhất đến lúc đó, tới quân khu mà không có thịt ăn, cô vẫn có thể lén lấy ra ăn cho đỡ thèm.
Thẩm Nghiên Châu thường xuyên phải huấn luyện hoặc làm nhiệm vụ, sẽ không ở mãi trong khu tập thể quân đội, đến lúc đó cô lén ăn mảnh một chút thì có sao đâu? Đứa bé trong bụng cũng cần dinh dưỡng mà.
Ôn Dư Anh đã sớm cất tất cả giấy tờ tùy thân của mình vào trong không gian nên sau khi ra khỏi không gian, cô tiện tay lấy giấy tờ ra, sau đó đến Ủy ban phường để xin giấy chứng nhận đến quân đội theo quân.
Khi đến Ủy ban phường, người ta mới vừa bắt đầu giờ làm việc.
Nhân viên làm việc trong văn phòng Ủy ban phường gồm một người đàn ông trung niên và một cô gái trẻ trạc tuổi Ôn Dư Anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)