“Anh Anh, đợi đấy, bác đi gọi những người khác giúp cháu.” Giáo sư Lâm nói xong, không dám chậm trễ giây phút nào liền đi ra ngoài.
Ôn Dư Anh biết có lẽ ông ấy đi tìm những hàng xóm láng giềng khác nên gật đầu với giáo sư Lâm. Cô vừa định lao đến chỗ điện thoại bàn ở phòng khách nhà họ Lâm, vợ của giáo sư Lâm là Đàm Phương Phương lại nói: “Anh Anh, dì báo công an giúp cháu, cháu đừng sốt ruột.”
“Vâng, cháu cảm ơn dì Đàm.” Giọng nói Ôn Dư Anh hơi run rẩy.
Giờ phút này, cô thật sự rất thấy may mắn vì hàng xóm láng giềng đều bảo vệ mình như vậy.
Còn Lâm Tri Ý thì vẫn luôn chú ý đến căn biệt thự nhỏ của Ôn Dư Anh, xem kẻ đó có nhảy cửa sổ trốn ra ngoài hay không.
Giáo sư Lâm ở bên kia hành động cũng cực kỳ nhanh nhẹn, rất nhanh đã đánh thức toàn bộ hàng xóm láng giềng dậy.
Khu vực này của bọn họ đều là biệt thự nhỏ, những người sống quanh đây đều là phần tử trí thức cao trước khi Vận động nổ ra, không giàu có thì cũng cao quý.
Nghe tin có trộm lén lẻn vào biệt thự của người ta, thế thì còn ra thể thống gì nữa? Nếu vậy thì sự an toàn của tất cả các gia đình sống quanh đây đều không được đảm bảo.
Rất nhanh, đèn của các căn biệt thự xung quanh đều sáng lên.
Lưu Diệu Tổ vẫn đang lục tung đồ đạc để tìm kiếm tài sản nhà Ôn Dư Anh. Hắn không tìm thấy thứ mà dượng mình nói nên tức giận muốn đập phá đồ đạc.
Lại tốn công vô ích cả một buổi tối, may mà Ôn Dư Anh không có ở nhà, thế cũng tiện cho hắn hành động.
Chỉ tiếc là Ôn Dư Anh không có ở nhà, nếu không hắn đã có thể...
Lưu Diệu Tổ đã thèm khát Ôn Dư Anh từ rất lâu rồi. Với vóc dáng và dung mạo đó của Ôn Dư Anh, nói thật người thèm khát cô không chỉ có một mình Lưu Diệu Tổ.
Nhưng Ôn Dư Anh cũng không phải là người có tính cách xốc nổi, ngày thường ngoài việc đi dạo phố thì cô chỉ thích ở lỳ trong nhà. Hơn nữa hiện nay phong trào trấn áp tội phạm lại đang rất gắt gao, cha mẹ của Ôn Dư Anh trước kia lại là doanh nhân nổi tiếng của Hỗ Thị, cho nên đương nhiên những kẻ thèm khát cô cũng không dám nhòm ngó đến cô.
Trước khi đến đây hôm nay, dượng của hắn đã nói thẳng là có thể hủy hoại sự trong sạch của Ôn Dư Anh. Sau khi xong việc, hắn chỉ cần cắn răng khăng khăng rằng mình và Ôn Dư Anh tình đầu ý hợp là được, nếu xảy ra chuyện thì ông ta sẽ gánh vác.
Mặc dù nói là vậy nhưng thật ra Lưu Diệu Tổ vẫn không dám làm gì Ôn Dư Anh thật. Chồng của Ôn Dư Anh là sĩ quan quân đội, phá hoại quân hôn là phải đi bóc lịch đấy. Nhưng dượng của hắn lại bảo đến lúc đó ông ta có cách cứu hắn ra ngoài.
Cho nên hôm nay khi thấy Ôn Dư Anh không có trong phòng, trong lòng Lưu Diệu Tổ vừa hụt hẫng lại vừa thấy may mắn.
Hơn nữa công an cũng đến cực kỳ nhanh.
Gần khu biệt thự nhà Ôn Dư Anh vốn có một trạm gác của đồn công an, cho nên công an chạy tới đây cũng chỉ mất vài phút.
Lúc này trên trán Lưu Diệu Tổ đã rịn ra những giọt mồ hôi lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
