Lúc này chiến dịch truy quét tội phạm đang gắt gao như vậy, bọn họ còn dám làm loại chuyện này, quả thật chính là coi thường quy định mới vừa ban hành.
Ôn Dư Anh cảm thấy bản thân không thể bỏ qua cơ hội lần này, không thể buông tha cho những kẻ tham lam gia sản mà cha cô để lại và muốn hại chết cô.
Nghe thấy phòng cách vách truyền đến tiếng lục lọi tung tóe, Ôn Dư Anh cắn răng, chậm rãi đi ra ngoài cửa.
Giả sử đối phương phát hiện ra cô, cùng lắm thì cô lại tiến vào không gian trốn đi.
Dù sao đi nữa, cũng không thể bỏ lỡ cơ hội lần này, cô phải khiến những kẻ muốn hại mình chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Ôn Dư Anh đi chân trần, cẩn thận từng li từng tí đi xuống lầu.
Vừa đến chỗ bước ngoặt ở lối cầu thang, lại không biết có phải đối phương đã nghe thấy tiếng cô xuống lầu hay không, cửa phòng cách vách của cô từ từ bị kéo ra, Ôn Dư Anh nhắm mắt liền tiến vào không gian trốn đi.
May mà đối phương lật tung căn phòng bên cạnh xong, không phát hiện ra thứ gì nên lại đi sang một căn phòng khác.
Nghe thấy tiếng bước chân của người nọ đi sang chỗ khác, lần này Ôn Dư Anh không do dự nữa, lao thẳng ra khỏi phòng mình.
Đi đến cửa chính, Ôn Dư Anh nhẹ nhàng mở cửa, sau đó quan sát bên ngoài một lát. Không thấy có người canh chừng cho Lưu Diệu Tổ ở bên ngoài, cô nhanh chóng lách người ra rồi khép cửa lại, tiếp tục lấy chìa khóa khóa trái cửa chính từ bên ngoài, đảm bảo đối phương không thể mở cửa từ bên trong.
Một chuỗi thao tác này Ôn Dư Anh làm cực kỳ nhanh, động tác lại càng liền mạch lưu loát.
Cô biết ngay mà, với tính cách ích kỷ của cả nhà bác cả, bọn họ không thể nào hùa theo Lưu Diệu Tổ cùng xông vào nhà cô giữa đêm hôm khuya khoắt được.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, lỡ như bị bắt quả tang thật sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của cả nhà bọn họ, cho nên lúc này bên ngoài không hề có người của bọn họ canh gác.
Cũng nhờ vậy, Ôn Dư Anh trốn ra khỏi sân dễ dàng hơn rất nhiều.
Tên ngu xuẩn Lưu Diệu Tổ này, đáng đời hắn làm bia đỡ đạn.
Làm xong tất cả những việc này, Ôn Dư Anh không dám chậm trễ giây phút nào, lập tức chạy về phía nhà giáo sư Lâm ở ngay sát vách.
“Bác Lâm mở cửa với, bác Lâm.” Ôn Dư Anh không ngừng đập cửa, thỉnh thoảng lại nhìn về phía căn biệt thự nhỏ của mình, chỉ sợ đối phương bỏ trốn.
Nhưng có lẽ vì hiệu quả cách âm của nhà cô khá tốt, đối phương cũng sợ bị người khác nghe thấy tiếng động nên sau khi vào một căn phòng đã đóng cửa lại.
Điều này cũng gián tiếp tạo cơ hội cho Ôn Dư Anh, đến lúc cô trốn ra khỏi nhà mình và khóa cửa lại, đối phương vẫn chưa hề hay biết.
Ôn Dư Anh gõ cửa nhà bác Lâm sát vách chưa được bao lâu đã có người xuống lầu mở cửa cho cô.
“Tri Ý đừng đi, báo công an trước đã, cho chị mượn điện thoại bàn nhà em một lát.” Giọng nói Ôn Dư Anh hơi run rẩy.
Lúc này vợ chồng giáo sư Lâm nghe thấy tiếng động cũng đi xuống lầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

