Vừa mới về đến nhà, cha của Ôn Tri Hạ là Ôn Ngọc Sơn đã đi đến bên cạnh Ôn Tri Hạ cười hỏi.
“Vâng, nó không cho con vào.” Ôn Tri Hạ vừa tức vừa bực nói.
“Không cho con vào?”
Ánh mắt Ôn Ngọc Sơn lóe lên, tiếp đó lại nói: “Con đến nhà Anh Anh nhiều lần như vậy, có phát hiện nhà họ có gì đặc biệt không? Ví dụ như có chỗ nào nó không cho con vào, hoặc là góc nào đó khá bí mật?”
Ôn Tri Hạ hơi không hiểu nhìn cha mình, sau đó hỏi: “Cha, cha đã hỏi con câu này rất nhiều lần rồi, con không phát hiện có gì đặc biệt cả.”
“Khụ khụ, không có gì. Nhưng con và Anh Anh đang có mâu thuẫn gì sao? Không có vấn đề gì sao nó lại không cho con vào nhà?” Ôn Ngọc Sơn lại hỏi.
Nghĩ đến cục tức vừa phải chịu ở chỗ Ôn Dư Anh, Ôn Tri Hạ hơi mất kiên nhẫn nói: “Con làm sao biết nó phát điên cái gì!”
Nói xong lời này, Ôn Tri Hạ đi thẳng lên lầu.
Nhìn bóng lưng cô ta, anh trai của Ôn Tri Hạ là Ôn Vĩnh Toàn vừa bước vào cửa nhà đã không nhịn được hỏi cha mình là Ôn Ngọc Sơn: “Tri Hạ sao vậy?”
“Ai mà biết nó, bây giờ tính tình càng ngày càng lớn.” Ôn Ngọc Sơn lắc đầu hơi bất đắc dĩ, thở dài nói.
Sau khi nói xong lời này, như nghĩ đến điều gì, Ôn Ngọc Sơn đột nhiên hạ thấp giọng, sau đó cất lời nói: “Tri Hạ nói, hôm nay nó đi tìm Anh Anh, đối phương không cho nó vào nhà.”
Ôn Vĩnh Toàn nghe vậy, hừ lạnh một tiếng mới nói: “Chú hai và thím hai đều chết rồi, cũng không biết Ôn Dư Anh lấy đâu ra vốn liếng mà cao ngạo như vậy, dám coi thường Tri Hạ nhà chúng ta.”
Ôn Ngọc Sơn thấy anh ta không nghe rõ trọng điểm, không nhịn được nói: “Khụ khụ, con quên những tài sản mà chú hai con để lại rồi sao?”
Nghe vậy, ánh mắt Ôn Vĩnh Toàn lóe lên, sau đó nói: “Cha, ý cha là...”
“Không sai, cha đoán chừng, chắc chắn những thứ đó nằm trong căn biệt thự nhỏ của nhà nó. Thế này đi, tối nay con bảo em họ con chạy qua đó một chuyến, tìm cơ hội lén lẻn vào nhà Anh Anh, tìm ra khối tài sản đó. Nếu như bị phát hiện...”
Nói đến đây, Ôn Ngọc Sơn khựng lại, mới lại hạ thấp giọng nói: “Không phải nó vẫn luôn thương nhớ Anh Anh sao? Rất nhiều lần cha thấy tròng mắt nó sắp dán chặt lên người Anh Anh rồi. Cha đoán chừng vì danh tiết, cho dù em họ con có làm gì Anh Anh, con bé đó cũng không dám báo công an, nếu không chẳng phải Thẩm Nghiên Châu sẽ ly hôn với nó sao? Không có sự che chở của Thẩm Nghiên Châu, Anh Anh là một cô gái mồ côi, chẳng phải sẽ mặc cho chúng ta thao túng sao? Nếu Anh Anh dám phản kháng dẫn đến bị người ta phát hiện thì...”
Ôn Ngọc Sơn không tiếp tục nói nữa nhưng Ôn Vĩnh Toàn đã hiểu ý của cha mình.
“Dù sao đi nữa, Ôn Dư Anh cũng là em họ chúng ta mà...” Ôn Vĩnh Toàn hơi không đành lòng nói.
“Hừ, nếu chú hai con thật sự coi chúng ta là người nhà, đã không giấu giếm chúng ta lén lút cất giấu một khoản tiền lớn như vậy rồi.” Ôn Ngọc Sơn hừ lạnh nói.
Buổi tối lúc ngủ, Ôn Dư Anh đột nhiên cảm thấy bụng hơi đau đau, thế là bị giật mình tỉnh giấc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

