Ôn Dư Anh thấy ông ấy như vậy, trong nháy mắt có chút dở khóc dở cười.
Đây là sợ cô đổi ý, lại không đi tìm Thẩm Nghiên Châu nữa đây mà.
Cho nên người ngoài ai cũng có thể nhìn ra Thẩm Nghiên Châu tốt hơn Tưởng Hoài Khiêm, kiếp trước cô đúng là bị mỡ heo làm mờ tâm trí.
Sau khi trở về biệt thự nhỏ kiểu Tây của mình, Ôn Dư Anh đi vào bếp, định làm chút đồ ăn cho bản thân.
Cô lấy cuốn sách dạy nấu ăn hôm qua mua được ở trung tâm thương mại ra, lại cắt một ít thịt từ trong không gian, làm món thịt lợn chua ngọt theo công thức.
Một người không có kinh nghiệm nấu ăn như cô chỉ có thể mua sách dạy nấu ăn về tự làm như vậy.
Nửa năm xuống nông thôn ở kiếp trước, Ôn Dư Anh đều tự mình nấu cơm ăn, mặc dù đồ ăn chẳng có gì ngon nghẻ nhưng những món cô nấu thế mà lại ngon hơn người khác làm.
Xét theo một khía cạnh nào đó, cũng coi như là có thiên phú nấu ăn.
Ôn Dư Anh xem qua công thức một lượt, sau đó bắt đầu thái thịt.
Thái thịt thành những miếng dày cỡ hai ngón tay, sau đó cho muối, rượu nấu ăn, nước tương, tiêu bột và lòng trắng trứng vào thịt, bóp đều cho đến khi thịt dẻo quánh lại, ướp khoảng nửa tiếng.
Làm xong những việc này, cô bắt đầu vo gạo nấu cơm.
Đợi cơm chín hâm hẩm là có thể bắc chảo đun dầu.
Sau đó lăn thịt đã ướp qua bột năng, tiếp theo thả từng miếng vào chảo, chiên đến khi vàng ruộm thì vớt ra để đảm bảo bên ngoài giòn rụm bên trong mềm ẩm.
Sau khi vớt hết thịt đã chiên ra, chừa lại một chút dầu dưới đáy chảo, cho ớt chuông vào, còn dứa thì thời buổi này không có, sản lượng ít nên rất khó mua.
Sau khi bày thức ăn ra đĩa, Ôn Dư Anh không chờ được nữa mà cầm đũa lên gắp thử một miếng, ngon muốn xỉu.
Trước kia để giữ dáng, cô ăn rất ít.
Nhưng có lẽ vì nửa năm xuống nông thôn kia, cả ngày phải chịu rét chịu đói nên lúc này Ôn Dư Anh cũng không muốn ăn kiêng nữa.
Quan trọng nhất là đứa bé trong bụng cần bổ sung dinh dưỡng, cũng không cho phép cô tùy hứng nhịn ăn.
Lúc này Ôn Dư Anh đang thèm đồ chua, cho nên mới làm món thịt lợn chua ngọt này, sau đó bắt đầu ăn cơm.
Vốn dĩ đang mang thai nên cô rất thèm đồ chua, ăn xong bữa này, cả người cô đều thoải mái hơn hẳn.
Ăn cơm xong, dọn dẹp đồ đạc đâu vào đấy, ánh mắt Ôn Dư Anh vô tình liếc thấy chiếc điện thoại trong phòng khách.
Đã hai ngày trôi qua, không biết Thẩm Nghiên Châu đã hoàn thành nhiệm vụ trở về quân khu hay chưa.
Cô muốn gọi điện đến quân khu nhưng lại sợ gọi liên tục như vậy thì không hay cho lắm.
Cuối cùng, Ôn Dư Anh vẫn lấy hết can đảm gọi điện thoại đến đơn vị của Thẩm Nghiên Châu, khi biết anh vẫn chưa về, cô không khỏi có chút thất vọng.
Đợi ngày mai đến chợ đen mua xong chỗ thịt lợn kia, cô sẽ đến Ủy ban phường xin phép đi tỉnh Vân một chuyến.
Nơi đóng quân của Thẩm Nghiên Châu chính là tỉnh Vân.
Về phần Ôn Tri Hạ sau khi về đến nhà, cô ta lại càng nghĩ càng thấy không đúng.
Cứ như thể có chuyện gì đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát của cô ta vậy. Sự thay đổi thái độ trước sau của Ôn Dư Anh sao lại lớn đến thế? Ôn Tri Hạ nghĩ mãi vẫn không thông.
“Tri Hạ, lại đi tìm em họ con à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

