Tô Thanh Nhiễm nghe tiếng nói vọng ra từ bên trong, toàn thân không ngừng run rẩy.
Hóa ra, cả nhà họ đã sớm bàn tính xong chuyện đi Thượng Hải.
Hóa ra, người thật sự không thể sinh con là Tiêu Đống Quốc.
Hóa ra, giọt máu duy nhất của nhà họ Tô chết là vì bảo vệ cô. Cả nhà kẻ sát nhân này còn đang chờ chiếm đoạt tài sản của gia đình không còn người thừa kế để mua nhà lầu.
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Nhiễm cảm thấy cơ thể như bị ai đó kéo tuột xuống vực sâu. Ý nghĩ mà cô đã khó khăn lắm mới kìm nén được lại bắt đầu mọc lên như cỏ dại.
Tô Thanh Nhiễm gắng gượng giữ lại chút lý trí cuối cùng để trở về phòng rồi nhanh chóng mở ngăn kéo, nhưng lọ thuốc bên trong đã không cánh mà bay.
Cố tình để cô nghe thấy để kích động, sau đó giấu thuốc đi từ trước. Thủ đoạn thật cao tay!
Tô Thanh Nhiễm nhắm mắt hít sâu vài hơi rồi bình tĩnh bước vào bếp vặn van ga.
Sau đó cô quay về phòng tìm sổ tiết kiệm, cùng với mật khẩu, chứng minh thư và một tờ giấy quyên góp nhét cả vào một phong bì rồi ném vào hòm thư ở đầu ngõ.
Hai người trong nhà thấy cô ra ngoài liền vội vàng chạy ra tìm. Thấy cô đột nhiên quay lại, họ vội trốn vào trong nhà.
Tô Thanh Nhiễm kìm nén sự phấn khích trong lòng, một lần nữa quay lại bếp rồi bắt đầu ung dung đổ rượu ra khắp nhà.
Đang bận rộn thì Tiểu Quân bỗng từ ngoài đi vào.
“Bà điên này, sao còn chưa cút đi? Ngày kia đối tượng của tôi đến nhà đấy, bà mà dám phá hỏng chuyện cưới xin của tôi thì xem tôi xử lý bà thế nào!”
“Này, bà có nghe tôi nói không? Lén lút ở đây làm gì thế? Sao trong nhà nồng nặc mùi rượu vậy?”
Lòng Tô Thanh Nhiễm thắt lại rồi nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
“Tiểu Quân, thím lỡ tay làm vỡ hết chỗ rượu nhà mình mới mua. Cháu đừng nói cho bà nội biết được không?”
“Bà ơi! Mẹ ơi!”
Mười sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên Tô Thanh Nhiễm cảm thấy giọng nói này dễ nghe đến vậy.
“Thanh Nhiễm, em không sao chứ? Thằng bé Tiểu Quân này không hiểu chuyện, chị thay nó xin lỗi em!”
“Tô Thanh Nhiễm, chỉ cần em đồng ý nhường công việc cho Vân Phương, ngày mai chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn. Sau này anh sẽ từ từ bù đắp cho em!”
Đầu Tô Thanh Nhiễm đau như búa bổ. Không phải cô đã đồng quy vu tận với hai mẹ con này rồi sao? Sao vẫn còn cãi nhau không dứt thế này?
Nhường công việc? Đăng ký kết hôn? Đùa kiểu gì vậy!
Tô Thanh Nhiễm cố gắng mở mắt ra. Vừa mở mắt cô đã thấy “gia đình ba người” đang đứng trước mặt mình.
Tiêu Đống Quốc mím môi đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng, Thẩm Vân Phương khóc lóc như mưa như gió, còn Tiểu Quân thì lè lưỡi làm mặt quỷ.
Cô nhớ rất rõ cảnh này, rõ ràng là cảnh tượng mười sáu năm trước khi cô mới đến nhà họ Tiêu không lâu.
Kiếp trước sau khi người nhà bị đưa đi cải tạo, cô đến ở nhà họ Tiêu với danh nghĩa là vợ chưa cưới. Mẹ chồng Trương Quế Lan lại lấy cớ quê có việc để trốn về quê, thế nên hai người cứ kéo dài mãi mà chưa làm đám cưới hay đăng ký kết hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)