Cô khó khăn lắm mới thi đỗ vào vị trí văn phòng của nhà máy cơ khí, thế mà lại bị Thẩm Vân Phương ngấm ngầm nhòm ngó, muốn dùng công việc ở phân xưởng để đổi với cô!
Cô không đồng ý, Thẩm Vân Phương liền xúi giục Tiểu Quân nhét một con cóc vào túi của cô. Trong lúc hoảng sợ cô mới va vào góc bàn làm rách đầu.
Cơn đau trên trán nhanh chóng kéo cô về thực tại. Tô Thanh Nhiễm vô thức đưa tay lên trán sờ, là máu!
Chẳng lẽ... cô thật sự đã trùng sinh?
Nghĩ đến việc mình vẫn chưa đăng ký kết hôn với Tiêu Đống Quốc, Tô Thanh Nhiễm không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Kiếp trước rõ ràng anh ta không yêu cô nhưng lại cứ sống chết không chịu ly hôn. Lần này thì đỡ cho cô tốn bao nhiêu nước bọt.
“Tiêu Đống Quốc, công việc văn phòng là do tôi tự thi đỗ bằng chính thực lực của mình. Bản thân anh cũng là kỹ thuật viên của nhà máy cơ khí, anh nên biết rất nhiều thiết bị trong nhà máy đều là hàng nhập khẩu. Anh nghĩ một người chưa học hết cấp hai như Thẩm Vân Phương có thể đọc hiểu được mấy thứ tiếng nước ngoài đó không?”
Tô Thanh Nhiễm từ chối giống hệt kiếp trước. Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, nước mắt của Thẩm Vân Phương bắt đầu tuôn ra như vỡ đê.
“Đống Quốc, Thanh Nhiễm nói đúng. Đều tại trước đây em không có cơ hội đi học, chịu thiệt vì ít văn hóa nên bây giờ phải làm công việc nặng nhọc cũng đáng. Anh đừng làm khó cô ấy nữa.”
“Thanh Nhiễm, dù sao đi nữa, em thi đỗ được công việc này, chắc chắn giám đốc nhà máy cũng nể mặt Đống Quốc. Chỉ vì điểm này thôi, em cũng đừng trách anh ấy nữa, được không?”
Tiêu Đống Quốc liếc nhìn Tô Thanh Nhiễm với đôi mắt lạnh lùng, rồi lại nhìn Thẩm Vân Phương đang khóc như mưa.
Giọng điệu anh ta càng thêm kiên quyết: “Nhà Vân Phương trọng nam khinh nữ nên cô ấy mới không có cơ hội học cấp hai. Nhưng từ nhỏ cô ấy đã thông minh, chỉ cần từ từ học chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Anh có thể dạy cô ấy.”
Tô Thanh Nhiễm cười khẩy một tiếng: “Đúng đúng đúng, cô ta thông minh nhất. Thế này đi, anh đem hết kỹ thuật của mình dạy cho cô ta, rồi anh đổi công việc với cô ta luôn.”
Tay Thẩm Vân Phương giơ cao rồi nhẹ nhàng hạ xuống, nhưng Tiểu Quân lại “oa” một tiếng khóc lớn lên.
“Bà ta không phải thím của con! Bắt nạt mẹ con! Cướp công việc của mẹ con! Bà ta là người xấu!”
Kiếp trước Tô Thanh Nhiễm đã chịu không ít thiệt thòi từ thằng nhóc này. Khó khăn lắm mới được sống lại một lần, cô sẽ không nuông chiều nó nữa.
“Vân Phương, cô đánh nhẹ hều như vậy thì làm sao nó nhớ đời được? Tôi biết cô không nỡ, để tôi giúp cô!”
Nói xong, Tô Thanh Nhiễm liền tiện tay bẻ một cành cây, quất lia lịa mấy cái vào mông Tiểu Quân.
Vừa đánh, miệng cô vừa lẩm bẩm có lý lẽ: “Bây giờ không cho nó nếm chút đau để nhớ đời, sau này ra ngoài xã hội sẽ phải chịu thiệt thòi lớn. Mới tí tuổi đã dám chửi bới, hại người không phân biệt phải trái, sau này lớn lên không khéo lại phải ngồi tù! Có khi còn phải ăn đạn!”
Tiểu Quân bị đánh cho la oai oái khắp sân, Tô Thanh Nhiễm thì đuổi theo đánh khắp sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)