Tiêu Đống Quốc bị nụ cười thờ ơ trên mặt cô làm cho đau nhói: “Tô Thanh Nhiễm, anh biết em vốn tiểu thư nhưng không ngờ đến cả lòng thương cảm tối thiểu em cũng không có.”
“Anh và Vân Phương lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Chồng cô ấy chết vì cứu mẹ chúng ta. Nhà chồng và nhà mẹ đẻ đều không dung chứa cô ấy. Anh đón hai mẹ con họ về chăm sóc thì có gì sai sao?”
Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Anh không sai, người sai là tôi. Lẽ ra tôi nên biết điều mà rời đi để tác thành cho hai người. Chồng cô ta có ơn với anh thì anh nên cưới vợ của anh ta, nhận con của anh ta làm con mình rồi chăm sóc họ một cách hợp pháp. Như vậy cũng đỡ cho người khác nói ra nói vào.”
Tiêu Đống Quốc nghe ra sự châm biếm trong lời nói của cô, một ngọn lửa vô danh bỗng bùng lên từ đáy lòng.
“Nếu không phải tại em không thể sinh con, anh có phải nuôi con cho người khác suốt mười sáu năm trời không?”
Tô Thanh Nhiễm siết chặt đầu ngón tay, cổ họng hơi nghẹn lại.
“Tiêu Đống Quốc, cuối cùng anh cũng nói ra rồi. Tôi còn tưởng anh sẽ giả vờ cả đời chứ.”
Sắc mặt Tiêu Đống Quốc sa sầm. Anh ta vơ vội vài bộ quần áo nhét vào túi rồi sải bước ra khỏi cửa.
Tô Thanh Nhiễm sững người tại chỗ một lúc, đến khi hoàn hồn vội vơ lấy tờ đơn thỏa thuận trên bàn đuổi theo.
Trong sân vắng lặng chỉ còn bóng cây lay động dưới ánh trăng, sớm đã không thấy bóng người.
Ngay khi Tô Thanh Nhiễm định quay vào nhà, cô bỗng nghe thấy tiếng của Thẩm Vân Phương và mẹ chồng Trương Quế Lan vọng ra từ phòng bên cạnh.
“Mẹ nuôi, hình như Thanh Nhiễm lại cãi nhau với Đống Quốc rồi. Hay là con đưa Tiểu Quân dọn ra ngoài ở nhé?”
“Mặc kệ nó. Chính nó khắc chết cả nhà mình mà còn có mặt mũi gây sự với con trai mẹ à? Theo mẹ thấy, lẽ ra Đống Quốc không nên chữa bệnh điên cho nó. Nhân lúc Đống Quốc không có nhà, sáng mai chúng ta đưa nó vào nhà thương điên, đến lúc đó con làm chứng cho mẹ.”
“Mẹ nuôi, như vậy không hay lắm đâu ạ? Đống Quốc nói cô ấy không phải bị điên mà là tâm trạng u uất. Lỡ như Đống Quốc về...”
“Không sao đâu! Đống Quốc bận như vậy làm gì có thời gian quan tâm đến nó? Hơn nữa, Đống Quốc sắp đến Thượng Hải làm phó giám đốc nhà máy rồi. Nó nói đợi ổn định sẽ đón cả nhà chúng ta qua đó. Đến lúc đó chúng ta lại ở cùng nhau. Con yên tâm, cả đời này Đống Quốc không thể sinh con được nữa đâu, mẹ sẽ luôn coi Tiểu Quân như cháu ruột.”
“Vâng, con nghe lời mẹ nuôi hết ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)