“Tô Thanh Nhiễm, Vân Phương một mình nuôi Tiểu Quân khôn lớn không dễ dàng gì. Em không nên tỏ thái độ khiến cô ấy khó xử trước mặt mọi người, càng không nên mở miệng đuổi mẹ con họ đi. Lát nữa anh sẽ đi cùng em đến xin lỗi cô ấy.”
Người đàn ông vừa nói vừa tiện tay mở chiếc túi hành lý chuẩn bị cho chuyến công tác, nhưng bên trong chiếc túi lẽ ra đã được thu dọn xong lại trống không.
Lúc này anh ta mới quay người lại nhìn vợ mình với vẻ khó tin.
Tô Thanh Nhiễm hít sâu một hơi rồi bình tĩnh đối diện với ánh mắt của anh ta: “Tiêu Đống Quốc, chúng ta ly hôn đi.”
Tiêu Đống Quốc đang vội đi bắt tàu, vốn đã bực mình vì vợ chưa soạn hành lý, giờ đột nhiên nghe cô đòi ly hôn lại càng thấy phiền muộn.
“Tô Thanh Nhiễm, rốt cuộc em đang gây sự cái gì?”
“Tiểu Quân là đứa trẻ chúng ta nhìn nó lớn lên, sắp tới còn cưới vợ. Em nỡ lòng nào nhìn vợ chồng nó chen chúc trong căn phòng nhỏ như vậy sao? Hơn nữa còn bao nhiêu đồ đạc cũng không kê vừa. Bao năm nay mẹ và Vân Phương cứ chen chúc chung một phòng cũng không dễ dàng gì. Chỉ có hai chúng ta nhường phòng ra là hợp lý nhất. Vả lại đây cũng chỉ là tạm thời thôi.”
Tô Thanh Nhiễm nhìn dáng vẻ đầy chính nghĩa của chồng mình mà không khỏi bật cười.
Cô không cam lòng nên đã đích thân tìm đến ban quản lý nhà máy để xin cho Thẩm Vân Phương một phòng ký túc xá đơn. Kết quả anh ta lại nói đứa bé còn quá nhỏ không có người trông nom, thiếu thốn tình thương của cha sẽ không có lợi cho sự phát triển.
Bây giờ đứa trẻ đã lớn, hai mẹ con không những không dọn đi mà còn định đưa cả con dâu mới về ở cùng.
Bao nhiêu năm qua, Tiêu Đống Quốc luôn đặt mẹ con cô ta lên hàng đầu, còn mọi tủi hờn đều trút hết lên cô.
Nếu mẹ con họ không chịu dọn đi thì chỉ có cô đi mà thôi.
“Tiêu Đống Quốc, anh muốn nhường phòng lớn tôi không có ý kiến. Sau khi chúng ta ly hôn, cả nhà các người muốn sắp xếp thế nào cũng được.”
“Ngày trước khi gia đình tôi gặp nạn, anh đã ra tay giúp đỡ, là tôi nợ anh. Những năm qua cũng nên trả đủ rồi. Tôi chịu đựng đủ rồi, chúng ta chia tay trong hòa bình đi.”
Tiêu Đống Quốc thấy vẻ mặt cô thản nhiên, trong lòng chợt thoáng qua một tia hoảng loạn, giọng điệu cũng bất giác mềm xuống: “Nhiễm Nhiễm, anh biết những năm qua em đã chịu nhiều ấm ức. Sau này anh sẽ tìm cách bù đắp cho em. Đợi công việc của anh ở Thượng Hải ổn định, anh sẽ đón em cùng qua đó.”
Lần đầu tiên nghe được hai chữ “ấm ức” từ miệng người đàn ông này, Tô Thanh Nhiễm không giấu được vẻ giễu cợt mà nhếch môi.
Hóa ra anh ta vẫn luôn biết cô ấm ức.
“Không ly hôn cũng được. Anh đi bảo mẹ con họ dọn đi ngay lập tức và hứa cả đời này sẽ không bao giờ quan tâm đến họ nữa.”
Tiêu Đống Quốc bực bội vò đầu: “Em cứ phải ép anh như vậy sao?”
Tô Thanh Nhiễm sớm đã đoán được anh ta không nỡ nên chỉ cười nhạt: “Vậy thì ly hôn đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)