Thẩm Chiếu Nguyệt thong thả nói.
“Chiếu Nguyệt, không phải cha muốn hủy hôn ước.” Lưu Hoành Dương nghe vậy, cau chặt mày nói: “Nhưng đây là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi, bao năm không liên lạc, biết đâu người ta đã quên mất chuyện này rồi.”
Tuy ông ta biết về hôn ước này nhưng rõ ràng là không tán thành.
“Hơn nữa bao năm không gặp, ai biết thằng nhóc nhà đó đã biến thành người thế nào? Hai đứa lại không có tình cảm, chúng ta cũng không ở bên cạnh con, lỡ nó đối xử không tốt với con thì phải làm sao?”
Lưu Hoành Dương nói năng vừa có lý vừa có tình.
“Đúng thế đấy!” Tào Tịnh đột nhiên cao giọng, rồi lại vội vàng hạ thấp xuống: “Người trong quân đội coi trọng nhất là thành phần, nếu họ biết ông ngoại con là nhà tư sản, con thử nghĩ mà xem...”
Bà ta không nói hết nhưng đôi chân run rẩy dưới gầm bàn đã để lộ sự sợ hãi... họ vô cùng sợ bị tố giác.
Phải biết rằng ngay từ lúc nghe thấy hai chữ “quân nhân”, bà ta đã hoảng hồn rồi.
“Bà nói gì thế?” Lưu Hoành Dương liếc mắt sắc lẹm qua, Tào Tịnh nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng cúi đầu.
Thẩm Chiếu Nguyệt cũng cúi đầu húp cháo, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt.
Trong nguyên tác, gia đình này đến Hồng Kông làm ăn phát đạt, nay cô đã xuyên vào đây, tất cả những gì thuộc về nguyên chủ, đương nhiên cô phải lấy lại toàn bộ!
“Chiếu Nguyệt, chúng ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho con thôi.” Ngón tay Lưu Hoành Dương gõ những nhịp trầm đục trên mặt bàn gỗ gụ: “Thế này nhé, con cứ yên tâm ở dưới quê một thời gian, đợi bọn ta ổn định rồi sẽ lập tức đón con qua, con thấy sao?”
Lưu Thanh Thanh lập tức hùa theo, mái tóc uốn xoăn mới làm rung lên theo động tác khoa trương của cô ta: “Đúng đúng đúng, ở quê thích biết bao, không khí trong lành.”
Ngón tay sơn móng của cô ta lại chỉ về phía Thẩm Chiếu Nguyệt: “Mày đừng có không biết điều!”
“Vậy ạ.” Thẩm Chiếu Nguyệt ra vẻ bâng quơ nghịch chiếc vòng ngọc trên cổ tay: “Nếu cha lo lắng thì con về quê lánh tạm một thời gian cũng được, chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Lưu Thanh Thanh có chút sốt ruột, chiếc ghế cọ xuống sàn nhà tạo ra một âm thanh chói tai, khuôn mặt sưng phù của cô ta lúc này càng thêm dữ tợn vì kích động.
Thẩm Chiếu Nguyệt cố tình kéo dài giọng: “Chỉ là thân phận của con nhạy cảm, sợ về quê sẽ bị người ta ghét bỏ, hay là...”
“Có gì thì con cứ nói thẳng, sao cứ ấp a ấp úng thế, mau nói hay là cái gì?” Lưu Hoành Dương có chút mất kiên nhẫn, hỏi dồn.
“Mọi người cũng biết con không chịu khổ được, nếu còn bị người ta ghét bỏ, bắt nạt nữa thì chắc con không sống nổi mất. Cho nên hay là chúng ta đoạn tuyệt quan hệ trước đi?” Thẩm Chiếu Nguyệt nói nhẹ như không, như thể đang bàn chuyện thời tiết: “Như vậy con sẽ được an toàn hơn một chút.”
Bây giờ đang là thời buổi loạn lạc, đoạn tuyệt quan hệ vừa có thể thoát khỏi gia đình phiền phức này, vừa tránh sau này bị họ làm liên lụy.
“Mày nói gì, mày muốn đoạn tuyệt quan hệ?” Lưu Thanh Thanh nghe vậy liền hít một hơi khí lạnh.
Trước đây không phải là cô ta chưa từng nghĩ đến việc đuổi Thẩm Chiếu Nguyệt đi nhưng hai chữ “đoạn tuyệt” này do chính miệng cô nói ra thì ý nghĩa đã hoàn toàn khác. Cô nói muốn đoạn tuyệt, cứ như thể chính cô mới là người coi thường nhà họ Lưu, không cần đến bọn họ nữa vậy.
Tào Tịnh: “...”
Bà ta kinh ngạc nhìn cô chằm chằm, mọi động tác trên tay đều dừng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



