Mặt của Lưu Thanh Thanh và Tào Tịnh vẫn còn sưng, thấy Thẩm Chiếu Nguyệt đi tới liền trợn tròn mắt, trong mắt tràn ngập tức giận.
Má trái của Lưu Thanh Thanh vẫn còn hằn một vết đỏ mờ, kết hợp với vẻ mặt méo mó của cô ta, trông như cái bánh bao ủ men.
Hai cái tát ngày hôm qua, Thẩm Chiếu Nguyệt không hề nương tay chút nào, cô đương nhiên vô cùng hài lòng đối với tình hình hiện giờ.
“Chào buổi sáng.” Thẩm Chiếu Nguyệt cười tủm tỉm ngồi xuống, kéo cả đĩa bánh thịt về phía mình.
Vẻ mặt Lưu Thanh Thanh khó chịu, định nổi đóa.
“Chiếu Nguyệt.” Nhưng lúc này, Lưu Hoành Dương đột nhiên lên tiếng, khiến Lưu Thanh Thanh phải nuốt cục tức vào trong, chỉ là mặt cô ta trông như sưng hơn thì phải.
Cũng không biết có phải là tức đến sưng mặt hay không.
“Hôm nay con đến ủy ban khu phố đăng ký đi nông thôn đi, đừng kéo dài nữa, kéo dài nữa sẽ thành cưỡng chế điều động đấy.”
“Ồ...” Thẩm Chiếu Nguyệt ung dung húp một ngụm cháo, khi ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh: “Nhưng cha ơi, con nhớ là... lúc ông ngoại còn sống, hình như có định cho con một hôn ước từ bé thì phải?”
“Cái hôn ước từ bé của con...” Lưu Hoành Dương ngập ngừng, nhíu mày, dường như đang đắn đo tìm cớ để đối phó với cô.
“Con nghe nói, đối phương hiện đang trong quân đội, thế thì con có thể lấy chồng mà, không cần phải về quê nữa.” Thẩm Chiếu Nguyệt nói trước.
Giọng cô không cao không thấp nhưng lại như một quả bom nổ tung trên bàn ăn, cả bàn lập tức im phăng phắc, đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Đây là thông tin mà tối qua cô đọc được từ trong ký ức của nguyên chủ.
Ông cụ Thẩm Bác Văn là người nhìn xa trông rộng, trước lúc lâm chung đã nắm lấy tay nguyên chủ, trịnh trọng dặn dò về mối hôn sự từ bé này.
Sau đó nguyên chủ cũng từng đi hỏi thăm nhưng khi biết đối phương đang trong quân đội, lại còn ở tận biên giới phía Bắc, nghe nói điều kiện vô cùng thiếu thốn, cô ấy mới từ bỏ ý định đến đó nương tựa.
Choang...
Chiếc thìa của Lưu Thanh Thanh rơi vào trong bát, nước canh văng lên làm ố một mảng trên bộ quần áo mới của cô ta.
“Mày đang mơ mộng hão huyền cái gì thế?”
Không được!
Lưu Thanh Thanh chỉ nghĩ đến thôi đã thấy cả người khó chịu. Thẩm Chiếu Nguyệt đã cướp mất cha mẹ của cô ta suốt mười bốn năm, dựa vào đâu mà còn có thể gả vào một gia đình tốt như vậy chứ?
Dù thế nào cũng không thể để cô gả đi được, làm sao Thẩm Chiếu Nguyệt có thể sống tốt hơn cô ta?
Kể cả có lấy chồng thì cô cũng chỉ xứng lấy một tên nhà quê chân lấm tay bùn thôi!
Thẩm Chiếu Nguyệt không vội không vàng húp một ngụm cháo, lặng lẽ thưởng thức dáng vẻ mất bình tĩnh của Lưu Thanh Thanh.
Ánh mắt căm ghét của đối phương gần như đông cứng lại thành thực thể. Ả tiểu thư giả mạo chiếm tổ chim khách này, e là đến nằm mơ cũng sợ cô sống tốt hơn cô ta.
Có điều dễ mất bình tĩnh như vậy, tu vi cũng còn kém quá!
“Có muốn lấy hay không cũng đâu phải do chị quyết định. Trước nay ông ngoại luôn trọng chữ tín, trước lúc lâm chung còn đặc biệt dặn dò về hôn ước này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



