Thậm chí, bây giờ ngay cả ông ta cũng đang nằm trên mặt đất, đến cái giường mọi khi vẫn ngủ cũng không biết đã bị ai dọn đi từ lúc nào chẳng một tiếng động.
“Đây... đây là...” Cơn buồn ngủ của Lưu Hoành Dương bỗng chốc tan biến, yết hầu trượt lên xuống nhưng chỉ có thể phát ra những âm tiết rời rạc.
Trong phòng trống không, chỉ còn lại mỗi cái vỏ, tất cả đồ đạc đều biến mất không thấy tăm hơi, kể cả những món đồ có giá trị mà tối qua họ đã thu dọn xong, còn sạch sẽ hơn cả châu chấu tràn qua.
“Á! Có... có ma!” Tào Tịnh đột nhiên hét lên một tiếng thất thanh hơn, ngón tay run rẩy chỉ ra phía cửa.
Bà ta vốn còn đang chìm trong suy nghĩ “tại sao phòng mình lại biến thành thế này”, vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình liếc thấy Lưu Thanh Thanh đang đứng ở cửa, bị dọa cho một phen hú vía, suýt chút nữa thì không thở nổi.
Đứng ở cửa là Lưu Thanh Thanh, khuôn mặt sưng phù biến dạng tím bầm đan xen, khóe miệng còn vương vệt máu đã khô, trông chẳng khác gì một quả cà chua bị giẫm nát, mái tóc rối bù như ổ rơm.
Đôi mắt gần như không thể nhận ra kia đong đầy nước mắt, đang sợ hãi nhìn bọn họ.
“Cha... mẹ... là con đây, hu hu hu...” Lưu Thanh Thanh mếu máo, khuôn mặt sưng phù trông càng thêm méo mó đáng sợ.
Dù đã nhận ra giọng của Lưu Thanh Thanh nhưng hình ảnh quá đỗi gây sốc vẫn khiến Lưu Hoành Dương không khỏi giật nảy mày.
Còn Tào Tịnh thì lùi lại hai bước, đụng vào bức tường trống không, lúc này mới bình tĩnh lại được một chút: “Thanh... Thanh Thanh? Mặt con... sao lại thế này?”
“Cha, mẹ, trang sức của con! Quần áo của con! Mất hết rồi!” Lưu Thanh Thanh lao về phía Tào Tịnh, gào khóc điên cuồng: “Mất hết rồi!”
Khuôn mặt sưng vù khiến cô ta nói năng không rõ ràng: “Còn cả mặt của con nữa... hu hu hu, hình như con còn bị rụng một cái răng...”
“Cái gì? Chỗ con cũng... Xì...” Lưu Hoành Dương nghe vậy liền quay phắt đầu lại, chưa nói hết câu đã đau đớn ôm lấy cổ.
Lưu Hoành Dương ngoẹo cổ, sắc mặt tái mét.
Ông ta vốn đã quen ngủ trên giường lớn êm ái, ngủ một đêm dưới sàn nhà, chẳng có gì lạ khi bị sái cổ, bây giờ cổ cứng đơ như một con rối.
Nhưng cơn đau ở cổ cũng không thể sánh bằng nỗi đau lòng khi phát hiện nhà bị trộm sạch.
Lưu Thanh Thanh không để ý đến sự khác thường của ông ta, kéo Tào Tịnh bắt đầu khóc lóc kể lể: “Mẹ, mặt con... Mẹ xem mặt con bị đánh thành ra thế nào này, mẹ nhất định phải bắt cho được...”
“Thanh Thanh, đến lúc này rồi, con hiểu chuyện một chút đi.” Tào Tịnh ngắt lời khi cô ta còn chưa nói xong.
Dù bình thường bà ta cũng rất cưng chiều Lưu Thanh Thanh nhưng trong tình cảnh này, nhà bị trộm mới là chuyện lớn!
“Không đúng, đồ trong phòng con cũng mất, vậy phòng khách chẳng phải là...” Lưu Hoành Dương ôm cổ, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng chạy ra phòng khách.
Khi nhìn thấy phòng khách cũng bị khoắng sạch y như vậy, Lưu Hoành Dương chỉ cảm thấy trời đất tối sầm, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì khuỵu xuống đất.
Cả căn nhà họ Thẩm như thể bị yểm bùa, tất cả những thứ dù có giá trị hay không đều biến mất sạch sẽ, không để lại dù chỉ một cọng rau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
