Cái tát cuối cùng vô cùng tàn nhẫn, đánh bay một chiếc răng hàm của cô ta.
“Cái răng này, coi như là tiền lãi.” Thẩm Chiếu Nguyệt vẩy vẩy bàn tay tê rần, lúc này mới dừng lại.
Một mạng của nguyên chủ, chỉ mấy cái tát này đã là quá hời cho cô ta rồi.
Nhưng mà để cô ta sống sờ sờ, tự mình trải nghiệm những tủi nhục mà nguyên chủ từng phải chịu đựng, ngày qua ngày dằn vặt trong đau khổ, có lẽ còn hả giận hơn là giết thẳng tay.
Đồ đạc trong phòng Lưu Thanh Thanh cũng bị thu sạch, cùng với đó, cả căn nhà họ Thẩm đều bị dọn sạch bách, không chừa lại dù chỉ một cọng rau.
Làm xong tất cả, Thẩm Chiếu Nguyệt cạy hỏng ổ khoá cửa chính, nguỵ tạo hiện trường như có người ngoài đột nhập, rút kim bạc trên người họ ra rồi trở về không gian, đánh một giấc ngon lành trên chiếc giường nệm Simmons êm ái.
...
Màn đêm chẳng còn lại bao lâu, thoáng chốc trời đã hửng sáng.
“A a a...”
Tiếng hét chói tai xé tan sự yên tĩnh của buổi sớm mai.
Lưu Thanh Thanh bị cơn đau nhói trên mặt làm cho tỉnh giấc. Cô ta mơ màng đưa tay lên sờ mặt, lại cảm thấy toàn thân đau nhức như bị xe tải cán qua.
Vừa mở mắt ra, trần nhà trống không khiến cô ta có chút hoảng hốt.
Căn phòng này là phòng riêng của Thẩm Chiếu Nguyệt, bị cô ta cướp lấy sau khi được Lưu Hoành Dương đón về. Nhưng bây giờ... chiếc đèn chùm pha lê cô ta yêu thích nhất sao lại biến mất rồi?
Còn cô ta... sao lại ngủ dưới đất?
Giường đâu!
Lưu Thanh Thanh gắng gượng bò dậy, vừa hay đối diện với tấm gương mà Thẩm Chiếu Nguyệt cố tình để lại, còn đặt ngay ngắn chĩa thẳng vào cô ta.
Người phụ nữ trong gương tóc tai bù xù, hai má sưng vù, đỏ tím xen kẽ, trông chẳng khác nào một chiếc bánh bao ủ quá lửa thành tinh.
Khóe miệng còn vương vệt máu đã khô, đúng là một cái đầu heo chính hiệu.
Cha mẹ cô ta vậy mà lại đang nằm sõng soài trên đất, xung quanh trống không, ngay cả một mảnh ga giường cũng không còn, còn sạch sẽ hơn cả phòng cô ta!
Tào Tịnh bị tiếng hét của con gái làm cho tỉnh giấc. Bà ta mơ màng nghĩ thầm không biết có phải mình già rồi không, sao ngủ một giấc mà lưng đau eo mỏi thế này?
Mở mắt ra, đập vào mắt lại là trần nhà trơ trọi và căn phòng không một bóng đồ vật.
Tào Tịnh: “...”
Bà ta ngây người một lúc, đến khi kịp phản ứng cũng lập tức hét lên một tiếng chói tai: “Á á á!”
Tiếng hét của Tào Tịnh còn cao hơn con gái tám quãng, bà ta điên cuồng lay người Lưu Hoành Dương vẫn còn đang ngáy khò khò.
“Lão Lưu, lão Lưu! Mau tỉnh lại, nhà chúng ta có trộm rồi!”
Lưu Hoành Dương: “...”
Ông ta ngủ rất say, bị Tào Tịnh xô đẩy mấy cái mà vẫn không thèm tỉnh.
“Lưu Hoành Dương!” Tào Tịnh sốt ruột, vừa đẩy vừa đá túi bụi: “Mau tỉnh lại đi, đồ đạc nhà mình... Mất sạch rồi!”
Cùng với tiếng gào khóc của Tào Tịnh, Lưu Hoành Dương mới mơ màng bị lay tỉnh, vừa mở mắt ra đã đối diện với gương mặt kinh hoàng của bà ta.
“Sáng sớm tinh mơ phát điên cái gì...” Lưu Hoành Dương bực bội chửi một câu: “Thần kinh.”
Theo thói quen, ông ta vô thức đưa tay về phía tủ đầu giường nhưng chỉ chạm phải không khí lạnh lẽo.
Làm gì còn cái tủ đầu giường nào nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
