“Là ba không tốt, để Nhiêu Nhiêu của chúng ta phải đau lòng rồi.”
Nước mắt Lộc Nhiêu đang cố kìm nén bỗng chốc vỡ òa.
Thật ra cô cực kỳ ghét khóc.
Người nhà họ Lộc chẳng ai thích khóc cả.
Thật sự cực kỳ, cực kỳ ghét.
Cũng hận.
Hận chết lũ chó má khốn kiếp kia!
“Ba, chúng ta đã rời khỏi mật thất kia rồi, con cho ba ăn chút gì đó trước, sau đó sẽ đưa ba rời khỏi đây.” Lộc Nhiêu bưng bát cháo trắng đã lấy sẵn từ không gian ra, kể vắn tắt tình hình hiện tại cho Lộc Phong Đường nghe.
Cô chưa vội nói chuyện mình bị con gái riêng của Cố Ngọc Thành giả mạo thân phận.
Chỉ nói rằng tình hình Lộc gia hiện tại không tốt lắm, trong tộc sắp xảy ra biến cố.
Lộc Phong Đường nhìn con gái kể lại mọi chuyện một cách rành mạch, phong thái đã trở nên chín chắn đến thế.
Sống mũi ông cay cay, vừa tự hào lại vừa xót xa.
“Nhiêu Nhiêu nhà mình thoắt cái đã lớn thế này rồi.”
Lộc Nhiêu quệt nước mắt nhìn ông với vẻ tủi thân.
“Ba, con lớn lên có bị hư không?”
Lộc Phong Đường mỉm cười xoa đầu cô: “Đương nhiên là không rồi. Trước kia con là niềm tự hào của ba, bây giờ vẫn vậy.”
Con gái ông là tuyệt vời nhất.
Cuối cùng Lộc Nhiêu cũng nở nụ cười.
Cô muốn nói với ba rằng cô chưa từng lơ là một ngày nào.
Người ngoài nói cô vô dụng cũng không sao.
Chỉ cần ba nói cô tốt, cô vẫn là cô con gái đáng tự hào nhất của ba.
Chỉ có điều khẩu vị của Lộc Phong Đường rất kém, tinh thần cũng không tốt, chỉ ăn được vài miếng cháo là lại rơi vào trạng thái mơ màng.
Lộc Nhiêu lấy bộ quần áo mới đã lén lấy từ không gian ra để thay cho Lộc Phong Đường.
Phát hiện trên người ông có rất nhiều vết thương, vết cũ vết mới chồng chất khắp cơ thể.
Trong lòng cô thật sự hận Cố Ngọc Thành và mấy kẻ kia đến nghiến răng nghiến lợi.
“Không sao, ba vẫn chịu được.”
Lộc Phong Đường thấy gương mặt nhỏ của cô trắng bệch bèn cười an ủi.
Trong ký ức của Lộc Nhiêu, ba cô luôn là người không gì có thể đánh gục được.
Vì vậy cô mới có thể dũng cảm như ba, lớn lên khỏe mạnh trong cái nhà Lộc gia ăn thịt người này.
“Ba.” Lộc Nhiêu không kìm được mà nhào vào lòng Lộc Phong Đường, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn ba đã còn sống.”
Cô không còn là trẻ mồ côi nữa.
Khóe mắt Lộc Phong Đường cũng không kìm được mà ươn ướt.
Ông không cần nghĩ cũng biết, những năm qua một mình con gái ở Lộc gia nguy hiểm đến nhường nào.
Nhưng ông vẫn luôn rất tin tưởng con gái mình.
Đúng lúc này hai ba con cùng lúc vểnh tai.
Lộc Nhiêu: “Có người đến.”
Trước đó hai ba con đã trao đổi ngắn gọn về những việc làm của Cố Ngọc Thành, Lộc Hùng và đám thân tộc kia, cùng với kiếp nạn sau này của Lộc gia.
Hai ba con bàn bạc xong, Lộc Phong Đường tạm thời không lộ diện.
Tương kế tựu kế tiếp tục “Mất tích” luôn.
Nếu không, ông quay về Lộc gia cũng sẽ phải đối mặt với kết cục bị thanh trừng.
Lộc Nhiêu thấy ông vẫn còn rất yếu, sợ ông xảy ra chuyện bèn nói nhỏ: “Ba, ba cứ yên tâm giao cho con.”
Lộc Phong Đường nhìn con gái một cái, cười gật đầu.
“Được, ba tin con.”
Nhiêu Nhiêu của ông thật sự đã trưởng thành rồi.
Ông nói rồi cũng không gắng gượng nữa, dặn dò Lộc Nhiêu vài điều cần chú ý rồi mặc cho mình thiếp đi.
Lộc Nhiêu đắp chăn cho ông rồi nhanh chóng đi về phía Cố Ngọc Thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)