Cô nâng đầu Lộc Phong Đường dậy, ngón tay ấn vào hai huyệt trên cổ ông, ông theo phản xạ há miệng ra, cô vội vàng đổ nước linh tuyền vào.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi sắc mặt Lộc Phong Đường đã có sự thay đổi.
Trên khuôn mặt vàng như nghệ, sắc vàng tử khí kia đã tiêu tan với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.
Lộc Nhiêu lập tức đưa cả Lộc Phong Đường vào căn nhà gỗ nhỏ trong không gian.
Cô kê một chiếc giường cổ đã thu thập từ trước vào, để Lộc Phong Đường nằm lên đó.
Sau đó cô nhanh chóng rời khỏi mật thất.
Quen cửa quen nẻo đi tới một đường hầm bí mật khác.
Ở đây có một cơ quan có thể quan sát động tĩnh bên phía mật thất, nhưng người bên kia sẽ không phát hiện ra.
Đến đây cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô muốn xem tình hình của ba mình trước.
Cô lấy một tấm nệm từ không gian ra trải xuống đất, sau đó đưa Lộc Phong Đường ra đặt lên nệm, dùng một nửa nệm quấn lấy người ông, đau lòng đến mức nước mắt lại chực trào.
Cố Ngọc Thành đúng là đồ súc sinh, ngay cả một bộ quần áo tử tế cũng không cho ba cô mặc.
Giờ đã sắp sang tháng chạp, ban đêm bên ngoài sương giá phủ đầy, vậy mà Lộc Phong Đường lúc này vẫn chỉ mặc một chiếc áo đơn rách rưới, đen kịt và bẩn thỉu đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu.
Lộc Nhiêu không dám tưởng tượng, mười năm qua ba cô đã phải chịu đựng như thế nào!
Cô lau nước mắt, dùng ý niệm đổ nước nóng vào hai túi chườm và một cái bình sưởi trong không gian, bọc thêm lớp vỏ nhung rồi cẩn thận đặt vào người Lộc Phong Đường để sưởi ấm tay chân cho ông.
Sau đó cô lại lấy một viên Bảo Mệnh Hoàn của Đồng Tế Đường mà mình đã lấy từ mật thất ra, đút cho ba uống.
Đây là phương thuốc mà ông nội cô đã bỏ ra cái giá trên trời để mua từ Đồng Tế Đường thời Dân quốc, vốn do thái y trong cung đình ngày xưa truyền lại. Tuy không thể cải tử hoàn sinh nhưng dùng để giữ mạng thì cực kỳ hiệu nghiệm.
Tiếp đó cô lấy trà sâm do vú Vương nấu ra, bắt chước cách cũ đổ hết vào miệng Lộc Phong Đường.
Vài phút sau mí mắt Lộc Phong Đường cuối cùng cũng khẽ động đậy.
“Ba?” Lộc Nhiêu quỳ một chân bên giường đá nhẹ nhàng nắm lấy tay ba.
Trong cơn mê man Lộc Phong Đường dường như thực sự nghe thấy giọng nói của con gái.
“Nhiêu Nhiêu...”
Ông nghe thấy con gái đang gọi mình.
Là con gái.
Con gái bảo bối đang cần ông!
Trong lòng Lộc Phong Đường dâng lên khao khát sống mãnh liệt, ông bỗng chốc phá vỡ cơn mê man nặng nề mở bừng mắt ra.
“Ba!” Lộc Nhiêu mừng rỡ nhào tới.
Ánh mắt Lộc Phong Đường dần dần tụ lại, cuối cùng cũng nhìn rõ cô gái xinh đẹp trước mắt đang cố nén nước mắt, nhìn ông với vẻ vừa mừng vừa lo lại vừa đau lòng.
Chỉ cần một ánh nhìn ông đã nhận ra ngay, đây là Nhiêu Nhiêu của ông.
Là con gái bảo bối của ông.
Mười năm rồi, cuối cùng ông cũng đợi được đến ngày gặp lại con gái.
Lộc Phong Đường không hề nghi ngờ đây là một giấc mơ.
Mười năm qua ông vẫn luôn mong mỏi, chính quyết tâm nhất định phải gặp lại con gái đã chống đỡ ông sống sót đến tận bây giờ.
Giờ con gái đang sờ sờ ngay trước mắt, sao có thể là mơ được?
“Nhiêu Nhiêu.”
Lộc Phong Đường nở một nụ cười yếu ớt.
Giọng nói vì quá lâu không cất lời nên khàn đặc và thô ráp, nhưng lại chứa ban tình yêu thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)