Tính tình San San yếu đuối, xuống nông thôn khổ lắm, em ấy đi rồi chắc chắn không chịu nổi đâu.”
Ở kiếp sau cô từng xem không ít tài liệu về thanh niên trí thức xuống nông thôn, biết rõ sự gian khổ trong đó.
Có những người xuống nông thôn rồi thậm chí cả đời cũng không thể quay về.
Nước mắt thím Vương lại trào ra, bà ấy nắm chặt tay Thẩm Vân Chi: “Được, nếu cháu đã nói vậy, công việc đó thím thay mặt San San nhận lấy. Chỉ có điều không thể lấy không, nên đưa bao nhiêu tiền thì phải đưa bấy nhiêu. Cháu cũng đừng khách sáo với thím, cháu không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho Mãn Tể.”
Đến đơn vị rồi tình cảnh thế nào còn chưa biết, quả thật Thẩm Vân Chi phải tính toán kỹ lưỡng một chút.
Nghe thím Vương nói vậy, Thẩm Vân Chi cũng không nói mấy lời từ chối tiền nong nữa.
Đúng lúc này, cửa sân bị người ta đá tung ra “rầm” một tiếng.
Thẩm Dược Dân dẫn theo mấy người đeo băng tay đỏ xông vào, ôm lấy khuôn mặt sưng vù như đầu heo chỉ vào Thẩm Vân Chi nói: “Chính là nó! Con ngốc này đánh người! Các đồng chí Ủy ban Cách mạng, các anh phải làm chủ cho tôi!”
Lời Thẩm Dược Dân vừa dứt, Mãn Tể liền “oa” một tiếng nhào vào lòng Thẩm Vân Chi, thân hình nhỏ bé run lên như cầy sấy: “Hu hu hu... Mẹ ơi con sợ... Bọn họ lại muốn đánh Mãn Tể...”
Thẩm Vân Chi lập tức hiểu ý, liền giả bộ ngây ngô dại dột, ôm con trai co rúm vào góc tường, miệng lẩm bẩm không rõ tiếng: “Không đánh Mãn Tể... không đánh Mãn Tể...”
Thím Vương nhìn hai mẹ con lật mặt còn nhanh hơn lật sách, có chút buồn cười.
Vừa nãy còn đang nói chuyện với bà ấy, thế mà đã diễn ngay được rồi.
Phải nói là nếu không phải bà ấy biết rõ đầu đuôi câu chuyện, thì đúng là không nhìn ra hai mẹ con đang diễn kịch.
Có điều bà ấy chẳng thấy thế này có gì không đúng, chỉ thấy mừng vì họ có khả năng tự bảo vệ mình như vậy.
Đối phó với lũ súc sinh này thì phải làm thế!
Chủ nhiệm Triệu của Ủy ban Cách mạng nhìn hai mẹ con nhỏ bé đáng thương, rồi cau mày nhìn sang Thẩm Dược Dân: “Không phải anh nói đồng chí nữ này đánh người sao? Sao tôi nhìn thế nào cũng thấy giống các người đang bắt nạt người ta vậy?”
“Dù sao Thẩm Vân Chi cũng điên rồi, các ông mau bắt nó nhốt lại đi! Tránh để sau này nó lại ra ngoài đánh người lung tung!”
“Còn nữa... còn cả thằng tạp chủng kia nữa, vừa nãy nó còn tè lên mặt tôi!”
Vốn dĩ Thẩm Dược Dân không muốn nói ra lời này, dù sao bị một đứa trẻ mấy tuổi cưỡi lên đầu tè bậy, nói ra thật sự quá mất mặt!
Nhưng để người của Ủy ban Cách mạng bắt Thẩm Vân Chi đi, mất mặt thì mất mặt vậy!
Mãn Tể vừa nghe anh ta nói vậy, liền “oa” một tiếng khóc càng to hơn, nức nở nói: “Cháu thấp thế này, làm sao tè lên mặt cậu được! Vết thương trên mặt cậu rõ ràng là do cậu đánh bài nợ tiền không trả nên mới bị người ta đánh, sao lại biến thành mẹ cháu đánh rồi?”
“Hu hu hu cậu ơi, cháu sẽ ngoan ngoãn nghe lời, cậu đừng bắt mẹ cháu đi!”
Mãn Tể khóc đến mức người nghe đau lòng người thấy rơi lệ, mấy người của Ủy ban Cách mạng đều lộ ra ánh mắt đồng cảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

