Thẩm Vân Chi thấy thím Vương tận tâm với chuyện của mình như vậy, trong lòng ấm áp, khẽ nói: “Cảm ơn thím Vương. Cha của đứa bé... là một quân nhân. Cháu đang định giải quyết xong xuôi chuyện ở đây sẽ đưa Mãn Tể đến đơn vị tìm anh ấy.”
“Quân nhân?” Thím Vương rõ ràng sửng sốt một chút nhưng rất nhanh đã gật đầu: “Quân nhân tốt, quân nhân coi trọng trách nhiệm nhất!”
Thẩm Vân Chi nghe thấy câu “quân nhân coi trọng trách nhiệm nhất”, không khỏi nhớ tới lá thư cô gửi đi nhưng bặt vô âm tín.
Nếu anh thật sự coi trọng hai chữ “trách nhiệm” như vậy, sao có thể lâu thế rồi mà không đến đón mẹ con cô?
Cho dù lúc đó anh đi làm nhiệm vụ, không kịp thời nhận được thư.
Nhưng hiện giờ đã qua năm năm rồi, anh dù bận rộn đến đâu cũng có thể dứt ra được để đi tìm bọn họ chứ?
Trừ phi, vốn dĩ anh chẳng để tâm đến chuyện đêm hôm đó, càng chưa từng nghĩ tới việc tìm kiếm mẹ con cô...
“Mẹ?” Mãn Tể nhận ra sự khác lạ của cô, bàn tay nhỏ bé khẽ kéo góc áo cô.
Thẩm Vân Chi hoàn hồn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cô xoa mái tóc tơ mềm mại của con, nói: “Mẹ không sao.”
Thím Vương nhạy bén nhận ra cô có điểm không đúng: “Vân Chi, cháu có khó khăn gì sao?”
Thẩm Vân Chi không giấu giếm thím Vương, nói: “Thật ra năm đó khi phát hiện mình mang thai, cháu đã từng viết thư cho anh ấy, chỉ là anh ấy không hồi âm.”
Thím Vương nhíu mày: “Chuyện này không thể nào chứ? Quân đội kỷ luật nghiêm minh, nếu thật sự có chuyện này, lãnh đạo của họ là người đầu tiên không tha cho cậu ta đâu!”
Thật ra trong lòng Thẩm Vân Chi cũng đầy nghi ngờ, nếu Cố Thừa Nghiễn thật sự không muốn chịu trách nhiệm, năm đó hà cớ gì phải đặc biệt nói cho cô biết phiên hiệu đơn vị?
Nhưng nếu anh muốn chịu trách nhiệm, tại sao bao nhiêu năm qua lại chẳng quan tâm hỏi han gì đến mẹ con cô?
Tóm lại mặc kệ chân tướng là gì, lần này cô nhất định phải đi một chuyến đến đơn vị của anh!
Cố Thừa Nghiễn phải cho cô và Mãn Tể một lời giải thích!
Thím Vương nói xong lại cảm thấy lời mình có lẽ quá khẳng định rồi, quân nhân bảo vệ tổ quốc là thật nhưng cũng không thể đảm bảo nhân phẩm của mỗi quân nhân đều không có vấn đề.
“Dù sao thì bất kể thế nào, cháu đưa Mãn Tể đến đơn vị tìm cậu ta là đúng, nếu cậu ta không chịu nhận, cháu cứ tìm lãnh đạo đơn vị, chắc chắn lãnh đạo sẽ làm chủ cho cháu.” Thím Vương nói.
Thẩm Vân Chi gật đầu, chuyển chủ đề, hỏi: “Thím Vương, lại sắp đến đợt thanh niên trí thức xuống nông thôn rồi phải không ạ? Có phải San San vẫn chưa có công việc không?”
Thím Vương trừng lớn mắt: “Chuyện... chuyện này sao được! Công việc ở xí nghiệp quốc doanh khó kiếm lắm, cháu đưa công việc cho San San, cháu và Mãn Tể tính sao...”
“Thím Vương...” Thẩm Vân Chi ngắt lời bà ấy: “Thím quên vừa nãy cháu nói với thím rồi sao, cháu định đưa Mãn Tể đi theo quân đội, giữ công việc này lại cũng chẳng để làm gì.”
“Những năm qua thím giúp đỡ mẹ con cháu nhiều như vậy, ân tình này cháu luôn ghi tạc trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)