“Kiến Quốc! Kiến Quốc! Con ngốc này phát rồ rồi!” Ngô Quế Hoa ôm vai khóc lóc thảm thiết.
Thẩm Kiến Quốc đang hút thuốc bên ngoài nghe thấy tiếng động, vội vàng từ bên ngoài xông vào, thấy Thẩm Vân Chi đuổi đánh Ngô Quế Hoa khắp phòng, lập tức tiến lên định khống chế Thẩm Vân Chi.
“Vân Chi, con không được chơi kìm sắt, mau đưa kìm sắt cho cha!” Ông ta cố gắng dùng cách dỗ kẻ ngốc để lừa Thẩm Vân Chi đưa kìm sắt cho mình.
Năm năm trước sau khi Thẩm Vân Chi bị ngốc thì chỉ có tâm trí của đứa trẻ mấy tuổi, cực kỳ dễ dỗ.
Cha?
Thẩm Vân Chi quay đầu nhìn về phía Thẩm Kiến Quốc, trong lòng tràn đầy mỉa mai.
Thẩm Kiến Quốc còn mặt mũi tự xưng là cha cô sao?
Nếu không phải Thẩm Kiến Quốc dung túng và ngầm đồng ý, Ngô Quế Hoa dám đối xử với cô và Mãn Tể như vậy à?
“Cho ông này!” Thẩm Vân Chi nghiêng đầu, nở một nụ cười với Thẩm Kiến Quốc.
Thẩm Kiến Quốc thở phào nhẹ nhõm, đang định nhận lấy kìm sắt, khoảnh khắc tiếp theo Thẩm Vân Chi trực tiếp đánh mạnh kìm sắt lên cánh tay Thẩm Kiến Quốc!
Lực đạo này so với lúc đánh Ngô Quế Hoa chỉ có hơn chứ không kém!
Ánh mắt Thẩm Vân Chi lóe lên vẻ tàn nhẫn, vừa rồi cô chỉ lo đánh Ngô Quế Hoa, quên mất đánh tên súc sinh Thẩm Kiến Quốc này, bây giờ bù lại!
Kìm sắt đập mạnh lên người Thẩm Kiến Quốc, sắc mặt Thẩm Kiến Quốc lập tức đỏ bừng vì đau!
Thẩm Kiến Quốc nén đau muốn cướp kìm sắt đi nhưng thân thể Thẩm Vân Chi lại linh hoạt lạ thường, không biết dùng chiêu thức gì, lại hung hăng giáng thêm mấy cái kìm sắt lên người ông ta!
Trương Què thấy tình hình không ổn, xoay người định chạy ra ngoài.
Thẩm Vân Chi nhanh tay lẹ mắt, kìm sắt rời tay bay ra, chuẩn xác đập vào cái chân lành lặn của Trương Què!
Vừa nghĩ đến đây, động tác trên tay Thẩm Vân Chi càng thêm mạnh, đánh chết tên súc sinh này!
“Ái chà chà!” Trương Què loạng choạng, ngã sấp mặt xuống đất: “Đừng đánh đừng đánh, đánh nữa là cái chân lành còn lại của tôi cũng gãy nốt đấy!”
“Đánh người xấu! Đánh người xấu!” Thẩm Vân Chi vừa vỗ tay vừa nhảy nhót, trông hệt như một kẻ ngốc thật sự nhưng động tác trên tay lại chẳng hề nương tay chút nào.
Cô tiếp tục cầm kìm sắt, hung hăng “chăm sóc” ba người kia.
Trương Què sợ tới mức bò dậy, ôm mông vừa lăn vừa bò chạy ra ngoài, răng giả cũng chẳng cần nữa.
Vừa chạy vừa gào lên: “Đây đâu phải kẻ ngốc, đây quả thật là kẻ điên! Là kẻ điên! Ngô Quế Hoa, Thẩm Kiến Quốc, ông đây bị hai người hại thê thảm rồi!”
“Bình thường nó không đánh người đâu! Hôm nay không biết bị làm sao nữa!” Ngô Quế Hoa và Thẩm Kiến Quốc cũng chẳng màng đến đau đớn, dìu nhau đuổi theo ra ngoài.
Thẩm Vân Chi đứng ở cửa, nhìn bóng lưng chạy trốn nhếch nhác của ba người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Cô xoay người đóng cửa lại, ném kìm sắt xuống đất, phủi phủi tay.
Xuyên đến năm mươi năm sau, cô đã nghĩ lỡ như có ngày nào đó xuyên trở về, nhất định phải dạy dỗ Thẩm Kiến Quốc và Ngô Quế Hoa một trận ra trò, cho nên đã đặc biệt học võ thuật để nâng cao khả năng chiến đấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

