Có điều việc cô trở thành kẻ ngốc chỉ là những gì người ngoài nhìn thấy, thực tế linh hồn cô đã xuyên đến năm mươi năm sau!
Ở đó cô trở thành họa sĩ nổi tiếng nhưng không lúc nào là không nhớ đến con mình.
Nhìn đứa bé trước mắt rõ ràng còn nhỏ như vậy, bị bắt nạt mà vẫn còn muốn an ủi cô đừng sợ, muốn bảo vệ cô, hốc mắt Thẩm Vân Chi cay cay.
Những năm này cô đã bỏ lỡ quá nhiều, cũng để Mãn Tể phải gánh vác quá nhiều.
Giờ đây cô đã xuyên trở về, nhất định phải chăm sóc Mãn Tể thật tốt, bảo vệ cậu bé, yêu thương cậu bé!
“Chi Chi, đừng khóc!” Mãn Tể thấy Thẩm Vân Chi rơi lệ, cuống đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Cậu bé dùng bàn tay nhỏ vụng về lau nước mắt trên mặt cô, sau đó xoay người giơ nắm đấm nhỏ múa may với Ngô Quế Hoa và Trương Què: “Mấy người xấu xa các người, không được bắt nạt Chi Chi!”
“Đồ con hoang nói nhăng nói cuội gì đấy, ai bắt nạt mẹ mày? Mẹ mày đã ra nông nỗi này rồi, tao đây là tìm cho nó một bến đỗ tốt! Mày cút xa ra cho tao, bớt làm hỏng việc tốt của tao!”
Nói rồi, Ngô Quế Hoa vươn tay, tát về phía khuôn mặt nhỏ của Mãn Tể.
Chỉ có điều cái tát của bà ta còn chưa rơi xuống, cổ tay đã bị một bàn tay khác nắm chặt.
Thẩm Vân Chi lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngô Quế Hoa, trong lòng tràn đầy hận thù.
Năm đó sau khi cô bị đập đầu thành ngốc thì chuyện trở nên ầm ĩ, có lãnh đạo ra mặt nên Ngô Quế Hoa mới buộc phải giữ Mãn Tể lại, không bán cậu bé nữa.
Nhưng những năm nay Ngô Quế Hoa đối xử với Mãn Tể không đánh thì mắng, còn thường xuyên không cho cậu bé ăn cơm, bây giờ còn muốn đánh Mãn Tể ngay trước mặt cô?
Mẹ nó, chết hết đi cho bà!
“Thẩm Vân Chi, mày muốn làm gì?”
Ngô Quế Hoa bị ánh mắt hung ác này của Thẩm Vân Chi dọa sợ, không nhịn được mà rùng mình một cái.
Không phải con ranh Thẩm Vân Chi này bị ngốc rồi sao? Bình thường người khác mắng cô, cô còn cười hì hì, đánh cô cũng không biết đánh trả, hôm nay bị làm sao thế này? Lại còn biết phản kháng?
Chẳng lẽ là bình thường trở lại rồi?
Thẩm Vân Chi chạm phải ánh mắt dò xét của Ngô Quế Hoa, chớp chớp mắt nghiêng đầu cười một tiếng, trông có vẻ ngây ngô ngốc nghếch như ngày thường.
Ngô Quế Hoa thở phào nhẹ nhõm, bà ta đã bảo mà, Thẩm Vân Chi chỉ là một con ngốc, chẳng lẽ còn biết đánh trả hay sao?
Khoảnh khắc tiếp theo, tay kia của Thẩm Vân Chi cầm lấy cái kìm sắt bên tường, trực tiếp đánh mạnh xuống người Ngô Quế Hoa!
Kìm sắt đập mạnh lên bờ vai dày thịt của Ngô Quế Hoa, đau đến mức bà ta hét lên một tiếng thảm thiết như lợn bị chọc tiết: “Á! Thẩm Vân Chi, con đĩ này, mày dám đánh tao!”
Cơn đau ập đến bất ngờ khiến Ngô Quế Hoa vừa hoảng vừa giận, bà ta vẫn vô thức coi Thẩm Vân Chi trước mắt là con ngốc dễ đối phó trong mấy năm qua, vươn tay muốn cướp kìm sắt trong tay Thẩm Vân Chi.
Nhưng Thẩm Vân Chi đâu để bà ta đạt được mục đích?
Cô lách người né tránh bàn tay Ngô Quế Hoa vươn tới, lại hung hăng “chăm sóc” lên người bà ta thêm mấy cái!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)