Có điều cơ thể hiện giờ thật sự quá yếu, mới dùng chút sức đã thấy hơi đuối.
“Chi Chi giỏi quá!” Mãn Tể lao tới như một quả đạn pháo nhỏ, ôm chầm lấy chân cô, khuôn mặt nhỏ ngẩng lên tràn đầy vẻ sùng bái.
Thẩm Vân Chi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau đi vết bụi trên mặt đứa trẻ, dịu dàng nói: “Sau này mẹ sẽ luôn lợi hại như vừa rồi, không để ai bắt nạt Mãn Tể nữa.”
Mãn Tể chớp chớp đôi mắt to, đột nhiên vươn bàn tay nhỏ sờ sờ mặt Thẩm Vân Chi: “Chi Chi lớn rồi sao?”
Không phải là “hết ngốc rồi”, mà là “lớn rồi”, bởi vì trong lòng Mãn Tể, mẹ chưa bao giờ bị ngốc cả.
Mẹ chỉ biến thành một đứa trẻ còn nhỏ hơn cả cậu bé mà thôi, ai mà dám nói mẹ cậu bé ngốc, cậu bé sẽ đánh kẻ đó!
“Ừ, mẹ lớn rồi, không cần Mãn Tể chăm sóc nữa, sau này đổi lại mẹ chăm sóc Mãn Tể được không?” Thẩm Vân Chi ôm đứa bé vào lòng, cảm nhận hơi ấm truyền đến từ cơ thể nhỏ bé này.
Những năm qua đều là Mãn Tể bảo vệ cô, chăm sóc cô, dạy cô ăn cơm, tết tóc cho cô...
Quần áo trên người cô tuy cũ nhưng lại rất sạch sẽ, Mãn Tể còn nhỏ như vậy mà lại chăm sóc cô rất tốt...
Mãn Tể vùi cái đầu nhỏ vào hõm cổ cô, ra sức gật đầu.
Cậu bé lấy từ trong hộp cơm ra hai cái màn thầu khô cứng, đưa cho Thẩm Vân Chi một cái: “Mẹ chưa ăn cơm trưa, đói rồi đúng không? Mau ăn màn thầu đi. Đợi con bán đống phế liệu nhặt được, gom đủ tiền con sẽ dẫn mẹ đến Nhà hàng quốc doanh mua bánh bao thịt ăn, chịu không?”
Mặc dù Thẩm Vân Chi đã nói với cậu bé là mình đã khỏi rồi nhưng Mãn Tể vẫn vô thức coi cô như trẻ con.
Thẩm Vân Chi nhìn cái màn thầu khô khốc, cũng không biết đã để bao lâu rồi, vỏ màn thầu đều đã nứt toác.
Cô bỏ màn thầu lại vào hộp cơm, nắm lấy tay Mãn Tể nói: “Mãn Tể, có muốn ăn bánh trứng gà thơm mềm và uống sữa mạch nha ngọt ngào không?”
Bánh trứng gà? Sữa mạch nha!
“Rột rột...” Mãn Tể không nói gì nhưng nước miếng đã chảy ra trước một bước.
Thẩm Vân Chi nhìn dáng vẻ này của cậu bé liền biết chắc chắn cậu bé đã thèm lắm rồi.
Cô mở tủ bát ra, bên trong có hai lon sữa mạch nha, một gói bánh trứng gà, nửa cân đường trắng, còn có ít kẹo xốp và mỡ heo, đúng là Ngô Quế Hoa đã giấu không ít đồ tốt.
Nhưng tiền mua những thứ này đều là của hồi môn của mẹ cô!
Máy may, tivi, ghế sô pha trong nhà... những thứ này có món nào không phải do mẹ cô sắm sửa lúc trước?
Còn cả công việc của cô nữa, sáu năm trước cô vốn dĩ đã thi đậu vào xưởng dệt, sắp được vào xưởng dệt làm việc rồi nhưng lại xảy ra chuyện đó, cô bị Ngô Quế Hoa hại thành kẻ ngốc, công việc thì bị Thẩm Kiến Quốc đưa cho Thẩm Dược Dân.
Nhớ tới ân oán trước kia, trong mắt Thẩm Vân Chi nhuốm màu hận thù.
Tất cả những gì bị cướp đi, cô đều sẽ đòi lại!
“Mãn Tể, ăn bánh trứng gà đi, mẹ pha thêm cho con cốc sữa mạch nha.” Thẩm Vân Chi đưa bánh trứng gà cho Mãn Tể, lấy ca tráng men đi pha sữa mạch nha.
Mãn Tể nhận lấy bánh trứng gà, mùi thơm ngọt ngào như mọc chân, cứ chui tọt vào mũi cậu bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
