Giám đốc Lưu đã gần năm mươi tuổi vừa thấy Thẩm Vân Chi thì vui mừng đứng dậy: “Vân Chi? Sao cháu lại đến đây? Cháu... cháu khỏi rồi à?”
Năm năm trước Thẩm Vân Chi sắp đến xưởng báo danh nhưng lại đột nhiên bị ngốc, Giám đốc Lưu cảm thấy vô cùng tiếc nuối vì chuyện này.
Thẩm Vân Chi gật đầu.
Cô bước tới cúi người chào ông ấy thật sâu: “Giám đốc Lưu, cảm ơn bác những năm qua đã giúp cháu giữ lại biên chế.”
Giám đốc Lưu vội vàng đỡ cô dậy: “Nên làm, nên làm mà, cho dù không nể mặt mẹ cháu, chỉ xét riêng cá nhân cháu, năng lực của cháu rất giỏi, nếu có thể đến xí nghiệp chúng ta thì cũng là một chuyện tốt cho xí nghiệp. Hôm nay cháu đến để phục chức đúng không? Vừa hay phân xưởng hai đang thiếu một tổ trưởng...”
Trong năm năm này Thẩm Vân Chi chưa từng đến xưởng đi làm nhưng Giám đốc Lưu lại có thể để cô trực tiếp làm tổ trưởng, đủ thấy ông ấy coi trọng cô thế nào.
Thế nhưng Thẩm Vân Chi lại lắc đầu.
“Giám đốc, cảm ơn ý tốt của bác nhưng cháu đến đây lần này là để làm thủ tục chuyển nhượng công việc.”
Thẩm Vân Chi quay đầu, vẫy tay với San San đang đợi ngoài cửa, ra hiệu cho cô ấy đi vào: “Cháu muốn chuyển công việc cho San San.”
“Chuyển công việc cho San San?” Giám đốc Lưu ngẩn người: “Chuyện này... Vân Chi à, đây chính là bát cơm sắt của xí nghiệp quốc doanh đấy!”
Trong xí nghiệp một củ cải một cái hố, mấy năm trước xí nghiệp bọn họ còn tuyển người bên ngoài, hiện nay đều không tuyển nữa, càng là một chỗ khó cầu.
Thẩm Vân Chi vừa mới hồi phục đã muốn chuyển công việc cho người khác, quả thật Giám đốc Lưu khó mà tin nổi.
“Giám đốc, cháu biết công việc ở xí nghiệp ta rất khó có được, cháu cũng rất trân trọng nhưng đưa ra quyết định như vậy cũng là thật sự bất đắc dĩ. Mãn Tể lớn thế này rồi mà chưa từng gặp cha, cháu phải đưa thằng bé đi tìm cha nó.”
Thẩm Vân Chi xoa đầu đứa trẻ: “Những năm qua may nhờ gia đình thím Vương chăm sóc, công việc này coi như là quà cảm ơn của cháu.”
Giám đốc Lưu nhìn Mãn Tể đang đứng cạnh Thẩm Vân Chi, đứa bé này tuy gầy gò nhưng toát lên vẻ thông minh lanh lợi.
Nghe cô nói vậy, ông ấy cũng không nói thêm gì nữa.
Ông ấy gật đầu: “Được, nếu cháu đã quyết định rồi, bác tôn trọng ý kiến của cháu. Còn chuyện Thẩm Dược Dân cháu không cần lo, trong xí nghiệp sẽ xử lý ổn thỏa.”
“Được, cái này dễ thôi.” Giám đốc Lưu sảng khoái đồng ý.
Biết cha của Mãn Tể là quân nhân, Giám đốc Lưu cũng thở phào nhẹ nhõm thay cho hai mẹ con.
Như vậy hai mẹ con họ cũng có sự bảo đảm hơn, nếu cha đứa bé là kẻ lưu manh, thì cuộc sống mới thật sự khó khăn.
Chỉ là không biết tại sao bao nhiêu năm nay, cha của Mãn Tể chưa từng đến tìm hai mẹ con họ, lại làm sao mà chưa đăng ký kết hôn đã sinh con rồi.
Có Giám đốc Lưu giúp đỡ, làm thủ tục thuận lợi đến bất ngờ.
Lúc từ trong xưởng đi ra, San San nâng niu tấm thẻ công tác mới tinh, nước mắt không ngừng rơi xuống: “Chị Vân Chi, em... em thật không biết nên cảm ơn chị thế nào...”
“Con bé ngốc, làm việc cho tốt chính là cảm ơn chị rồi.” Thẩm Vân Chi cười lau nước mắt cho cô ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)