Thẩm Vân Chi chớp chớp mắt, dường như nghe hiểu lại dường như không hiểu, nghiêng đầu cười với ông ấy.
Ngô Quế Hoa nhìn là hiểu ngay, chuyện này có liên quan đến Thẩm Vân Chi!
Đợi người của Ủy ban Cách mạng vừa ra khỏi sân, bà ta lập tức lao đến trước mặt Thẩm Vân Chi, giơ tay định tát xuống: “Con tiện nhân này, mày dám hại con trai tao...”
Thím Vương vội vàng chắn trước mặt Thẩm Vân Chi, lớn tiếng hô: “Giỏi lắm Ngô Quế Hoa, người của Ủy ban Cách mạng vừa đi bà đã muốn đánh Vân Chi, tôi đi gọi người của Ủy ban Cách mạng quay lại ngay đây, để bọn họ bắt cả hai kẻ đen lòng các người đi giáo dục cho tử tế!”
Sắc mặt Ngô Quế Hoa thay đổi, đang định mở miệng cãi nhau với thím Vương.
Bên cạnh, Thẩm Kiến Quốc sa sầm mặt mày, quát khẽ: “Được rồi! Dược Dân bị bắt đi còn chưa đủ, bà cũng muốn bị bắt đi nữa phải không!”
Ngô Quế Hoa ngồi bệt xuống đất gào khóc thảm thiết: “Con trai tôi ơi... cái nơi như Ủy ban Cách mạng khổ cực như thế, làm sao con chịu nổi đây...”
Thẩm Vân Chi ôm Mãn Tể, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, nhà họ Thẩm nợ cô, cô sẽ đòi lại từng món một, cả vốn lẫn lời!
Thẩm Kiến Quốc kéo Ngô Quế Hoa đang ngồi bệt dưới đất gào khóc dậy.
Mặt mày ông ta sa sầm nói: “Đừng gào nữa! Chỉ biết gào thì có tác dụng gì? Phải mau chóng nghĩ cách! Tôi đi hợp tác xã cung tiêu mua hai chai rượu ngon, chạy chọt quan hệ, để Dược Dân sớm được ra ngoài mới là chuyện chính!”
Lúc này Ngô Quế Hoa mới nín khóc, quệt nước mắt nói: “Đúng đúng đúng, tôi đi tìm hết phiếu vải và phiếu gạo để dành ra ngay đây...”
Hai vợ chồng luống cuống tay chân lục lọi hòm tủ, chẳng bao lâu sau, hai người xách đồ vội vã ra khỏi cửa.
Đợi bọn họ đi xa, Thẩm Vân Chi lập tức khôi phục vẻ mặt tỉnh táo: “Thím Vương, thím đi gọi San San đến đây, chúng ta nhân lúc này đến xí nghiệp làm thủ tục công việc.”
Thẩm Dược Dân bị bắt đến Ủy ban Cách mạng rồi, cho dù cô lấy lại công việc, Thẩm Dược Dân cũng sẽ không biết.
“Đúng, đúng, thím đi ngay đây.” Thím Vương gật đầu lia lịa, rảo bước ra cửa đi gọi con gái.
Thẩm Vân Chi xoay người vào phòng trong, tìm ra một cái túi vải từ sâu trong tủ. Bên trong xếp ngay ngắn sổ hộ khẩu, bằng tốt nghiệp và thẻ công tác của cô.
Cô liếc mắt nhìn, thuận tay nhét luôn giấy tờ của Thẩm Dược Dân vào túi.
Chẳng bao lâu sau, thím Vương đã dẫn San San đến.
San San là một cô gái văn tĩnh lại có chút gầy yếu, nghe mẹ kể chuyện Thẩm Vân Chi đã tỉnh táo lại.
Vừa nhìn thấy Thẩm Vân Chi, hốc mắt cô ấy đỏ hoe ngay lập tức: “Chị Vân Chi, cuối cùng chị cũng khỏi rồi...”
Tình cảm hai người rất tốt, hồi nhỏ Thẩm Vân Chi thường xuyên dẫn San San đi nhảy dây.
Khi biết tin Thẩm Vân Chi bị ngốc, San San cũng buồn bã vô cùng. Giờ đây thấy cô khôi phục bình thường, San San xúc động rơi nước mắt.
Nhìn cô gái đang rơi lệ trước mặt, Thẩm Vân Chi đưa tay véo má cô ấy: “Con bé ngốc, chị khỏi rồi chẳng lẽ em không vui thay cho chị sao? Sao lại còn khóc?”
Ba người dẫn theo Mãn Tể đến xí nghiệp dệt, tìm thẳng đến văn phòng giám đốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
