Cuối cùng cô dừng lại trước một cây vải màu trắng gạo, sờ vào thấy là vải cotton thoáng khí.
“Dì ơi, cắt cho cháu bảy thước vải này.”
Màu trắng gạo vừa mát mẻ lại không hấp thụ nhiệt, vành mũ phải làm rộng một chút.
Tiếp đó cô lại để mắt đến một mảnh vải Dacron có chấm bi nhỏ màu xanh lam.
“Cái này lấy ba thước.”
Màu xanh nhạt tôn da, có thể dùng làm lớp lót và dây buộc.
Tống Nam Chi hài lòng cất vải vào vali, bấy nhiêu đây đủ để làm hai chiếc mũ rồi.
Trên đảo thứ không thiếu nhất có lẽ là hải sản.
Nhưng ở thời đại đó, công cụ ra khơi của ngư dân hẳn là tương đối thô sơ.
Cô tìm kiếm một lúc lâu ở sạp đồ cũ, mua được một cuộn dây câu nylon chắc chắn và lưỡi câu.
Còn tìm được một con dao thái cá thân dài mảnh có ngạnh ngược.
Nhưng việc ra khơi bị hạn chế bởi mùa, ngày thường phải dự trữ thêm một ít.
Có thể làm thành cá khô, tôm khô hoặc muối để bảo quản.
Nghĩ đến đây cô lại đi mua thêm ít muối tinh và muối hột.
Đương nhiên không thể thiếu các loại gia vị như ớt khô, hoa tiêu, tỏi.
Như vậy là có thể dễ dàng làm ra các loại hải sản với đủ hương vị.
Đi ngang qua một sạp nhỏ, cô lại cân một cân táo đỏ khô, nhãn khô loại ngon.
Những thứ này bổ khí huyết, tốt cho phụ nữ, trạm cung ứng trên đảo chắc hiếm thấy.
Chưa đầy một tiếng chiếc vali đã gần đầy ắp.
Tống Nam Chi đang định kéo khóa rời đi thì khóe mắt liếc thấy một bà cụ tóc bạc trắng ở cuối con hẻm.
Đến gần xem, trên sạp bày bán bạch chỉ, bạch phục linh...
Cô khẽ cau mày, những thứ này hình như đã được nhắc đến trong nguyên tác: “Thất bạch cao?”
Đúng vậy, công thức của thất bạch cao chủ yếu là mấy thứ này.
Nắng gắt trên đảo dễ làm da thô ráp, thứ này vừa hay dùng được.
“Bà ơi, mấy loại này bán thế nào ạ?”
Bà cụ chậm rãi báo giá, đắt hơn dược liệu thông thường một chút.
“Mỗi loại gói giúp cháu một ít.”
Tống Nam Chi hỏi tiếp: “Bà ơi, bà có biết ở đâu bán mật ong không ạ?”
Thất bạch cao cần phải pha thêm mật ong và lòng trắng trứng.
Bà cụ sững người một lúc rồi chỉ về một hướng.
“Cháu cảm ơn bà.” Tống Nam Chi nhận lấy từng gói giấy hình tam giác được gói cẩn thận bỏ vào vali.
Bà cụ nhìn bóng lưng cô lẩm bẩm một câu.
Mấy hôm trước, cô gái đến sạp hình như cũng hỏi câu y hệt...
-
Bố mẹ Thẩm không có nhà.
Sau một hồi mây mưa, Thẩm Duyệt Hy tựa vào vai Tống Hựu Phàm.
Giọng mềm mại như có thể vắt ra nước: “Hựu Phàm, trong lòng em cứ không yên... Chuyện công việc ở xưởng may, Nam Chi cô ta... Đồng ý nhanh quá.”
“Đã hẹn mười giờ sáng mai đi bàn giao công việc nhưng liệu có phải là kế hoãn binh không, lỡ như cô ta chạy trước thì sao?”
Tống Hựu Phàm vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô ta an ủi: “Yên tâm đi, sẽ không đâu. Con bé Nam Chi đó chắc là đã nghĩ thông rồi, bây giờ nó không chịu nhả ra... Đợi nó xuống nông thôn rồi thì chẳng phải vẫn là của em sao?”
“Nhưng mà...” Thẩm Duyệt Hy nhìn anh ta với ánh mắt tội nghiệp.
Tống Hựu Phàm nhìn chằm chằm cô ta vài giây, tuy Duyệt Hy không xinh đẹp bằng Nam Chi nhưng lại là người biết điều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


