“Công việc ở xưởng may mặc tuy chỉ là nhân viên tạm thời nhưng dù sao cũng là một nguồn thu nhập. Sau khi tôi xuống nông thôn, để không đó cũng lãng phí, cứ để Thẩm tiểu thư đi đi. Dù sao thì... Cũng là người một nhà mà...” Tống Nam Chi liếc Thẩm Duyệt Hy một cái.
Chỉ cần có được cái này, cô ta có thể danh chính ngôn thuận vào xưởng may mặc, sau này không chỉ có thể trở thành nhân viên chính thức mà còn có thể phát triển tốt hơn!
Đến lúc đó một vạn đồng cô ta còn để vào mắt sao?
“Em Nam Chi, em nói đúng, chúng ta là người một nhà, vừa rồi là chị nóng vội nói năng mất chừng mực.”
“Em yên tâm, đợi em trở về công việc này vẫn là của em.”
Chỉ xem mày có mạng để trở về không thôi!
Tống Hựu Phàm thấy Thẩm Duyệt Hy rộng lượng hiểu chuyện như vậy liền choàng vai cô ta.
“Duyệt Hy em yên tâm, tiền chụp ảnh cưới anh sẽ nghĩ cách.”
Tống Nam Chi lười nhìn, đang định dời mắt đi thì lại liếc thấy chiếc đồng hồ trên cổ tay Tống Hựu Phàm.
Đó là một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải mới đến chín phần.
“Anh, chiếc đồng hồ của anh phải đưa cho em, anh cũng biết đấy, ở nông thôn...”
Tống Hựu Phàm vô thức che cổ tay lại, chiếc đồng hồ này anh ta đã quen đeo, rất tiện tay.
Tống Nam Chi nhận ra anh ta không muốn đưa: “Chiếc đồng hồ này là do em tiết kiệm tiền mua mà, phải không? Không ngờ anh Hựu Phàm lại trân trọng đồ em tặng đến vậy nhỉ?”
Thẩm Duyệt Hy cau mày nhìn Tống Hựu Phàm với vẻ dò xét.
Chiếc đồng hồ đó vậy mà lại là do Tống Nam Chi tặng!
Mặt Tống Hựu Phàm có chút mất mặt, bắt đầu tháo dây đồng hồ, động tác thô lỗ: “Cầm đi!”
Tống Nam Chi vững vàng đỡ lấy, cảm giác kim loại lạnh lẽo chứa đựng nỗi bi ai của nguyên chủ.
Tốt, sòng phẳng rồi!
Cô xách vali lên, xoay người bước ra khỏi cổng lớn của Tống gia.
Để lại một câu: “Mười giờ sáng mai, gặp ở cổng xưởng may mặc.”
Vân Sương thân mật kéo Thẩm Duyệt Hy đến bên cạnh: “Đứa nhỏ ngoan, để con chịu thiệt thòi rồi.”
“Con đừng nhìn Nam Chi bây giờ lấy tiền đi, một đứa phải xuống nông thôn như nó thì có thể có tương lai gì chứ?”
“Đợi con và Hựu Phàm kết hôn, ổn định ở thành phố, sau này còn thiếu gì ngày tháng tốt đẹp nữa?”
Thẩm Duyệt Hy nghe xong thầm siết chặt nắm đấm, nói đúng lắm!
Tống Nam Chi, mày cứ chờ đấy!
Tống Nam Chi ra khỏi nhà, gọi một chiếc xe ba gác.
Hơn mười phút sau chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp.
Nơi đây chính là chợ đen, là nơi giao dịch đồ đạc riêng tư ở Hải Thành.
Không quá kín đáo nhưng mọi người đều ngầm hiểu với nhau.
Cô xuống xe ba gác, kéo vali vừa đi vừa suy ngẫm.
“Cuộc sống trên đảo nên mua những gì thì tốt nhỉ?”
Tống Nam Chi nhìn chiếc vali da trong tay, phải chứa chút đồ thật sự hữu dụng mới được.
Chu Đảo gần biển, khí hậu ẩm ướt, gió biển mạnh, nắng chắc chắn cũng độc hơn Hải Thành.
Tổn thương cho da cũng sẽ lớn hơn.
Mũ cói chống nắng thời này chỉ che được sơ sài, kiểu dáng lại còn quê một cục.
Phụ nữ nào mà không yêu cái đẹp, dù ở trên đảo cũng phải tìm cách bảo vệ mặt và cổ.
Tống Nam Chi đi đến một sạp bán vải, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những loại vải có chất liệu khác nhau.
Không hổ là chợ đen, thứ gì cũng có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


