Đúng, chắc chắn là vì chuyện này Nam Chi mới muốn dùng cách này để cản trở anh ta cưới Duyệt Hy!
Anh ta đưa tay ra định xoa tóc cô như trước đây: “Cô bé ngốc, em làm vậy khiến anh khó xử lắm. Từ nhỏ đến lớn anh đã bạc đãi em bao giờ chưa?”
“Anh cưới cô ấy cũng là vì cái nhà này, cũng là để sau này có thể bảo vệ em tốt hơn.”
Nếu là nguyên chủ chắc chắn lại bị những lời này của anh ta lừa gạt một cách ngốc nghếch.
“Bây giờ không phải lúc hờn dỗi vặt vãnh, hiểu không?”
Tống Nam Chi cười khẩy, người đi trước một bước bám vào Thẩm gia hình như là cô thì phải?
Theo cô biết, xét về chức quan, người Thẩm gia không thể đắc tội nhất chính là Thẩm Diên Đình.
Huống hồ anh còn có lão thủ trưởng chống lưng.
Bố mẹ của Thẩm Duyệt Hy... Rất bình thường.
Nhưng chuyện giữa cô và Thẩm Diên Đình cô chưa định tiết lộ, giấy đăng ký kết hôn chưa cầm trong tay, cô vẫn sợ có biến số.
Thẩm Diên Đình cũng không hề hé răng, nếu không Thẩm Duyệt Hy đã sớm nói cho Tống Hựu Phàm rồi.
Tống Hựu Phàm bị cô đột ngột gọi thẳng tên làm cho sững sờ.
“Số tiền đó vốn là của bố mẹ tôi để lại cho tôi, tôi lấy lại đồ của mình, là chuyện đương nhiên! Huống hồ tôi sắp rời khỏi cái nhà này rồi, anh kết hôn hay không, lấy gì để kết hôn thì có liên quan gì đến tôi?”
Người lớn tướng rồi mà suốt ngày chỉ biết ăn bám.
Những lời này của cô đanh thép dứt khoát, Tống Hựu Phàm không chút phòng bị bị cô làm cho ngẩn người.
Phản ứng vài giây anh ta mới lên tiếng: “Nam Chi, quậy cũng phải đúng lúc chứ! Bây giờ chuyện lớn nhất của nhà chúng ta là bám vào Thẩm gia! Huống hồ để em xuống nông thôn cũng chỉ là tạm thời, đợi Duyệt Hy nguôi giận rồi sẽ tìm cách đón em về.”
Trong dạ dày Tống Nam Chi cuộn lên một trận, tin anh ta mới là có quỷ!
Người đàn ông trước mắt này rốt cuộc nguyên chủ đã nhìn trúng điểm nào của anh ta vậy?
So với Thẩm Diên Đình đúng là một trời một vực, ít nhất những lời anh nói ra đều khiến người ta bất giác tin tưởng.
Trong đầu cô đột nhiên hiện lên câu nói “Ông đây một lời nói như đinh đóng cột” khóe miệng không khỏi nhếch lên.
Tống Hựu Phàm tưởng cô đang ngang nhiên chế nhạo mình: “Tống Nam Chi! Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Tống Nam Chi lười biếng không thèm để ý đến anh ta, đang mải suy nghĩ xem mình có nhiều đồ như vậy, một chiếc vali da cũng không đựng hết...
Một ý nghĩ lóe lên, cô ngắt lời Tống Hựu Phàm đang định nổi đóa: “Anh, anh thương em như vậy...”
“Anh xem, em có nhiều đồ quá, cái vali hành lý màu nâu kia của anh có thể cho em mượn dùng một chút không?”
Tống Hựu Phàm sững sờ, anh ta biết Tống Nam Chi đang nói đến cái nào.
Cái vali da đó là anh ta nhờ quan hệ của Thẩm gia mới mua được từ Cục phục vụ nhân viên xuất ngoại.
Vốn dĩ anh ta định dùng nó cho chuyến du lịch tân hôn với Duyệt Hy.
“Cái vali đó là...” Anh ta đang định từ chối.
Tống Nam Chi nhập vai diễn sâu dậm chân làm nũng: “Anh Hựu Phàm...”
Cô cố tình cao giọng: “Không lẽ ngay cả một cái vali cũ cũng không nỡ cho mượn à? Hay là anh sợ chị dâu sẽ tức giận?”
Câu nói này trực tiếp dồn Tống Hựu Phàm vào thế bí, anh ta xưa nay luôn coi trọng thể diện, sao có thể để người khác nói mình sợ vợ được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



