“Duyệt Hy ưng một chiếc sườn xám, chất liệu lụa tơ tằm, tay nghề thêu Tô Châu. Chỉ là giá cả hơi...”
Anh ta còn chưa nói hết lời, nụ cười trên mặt Vân Sương đã cứng lại.
Rồi lại cười rạng rỡ hơn: “Duyệt Hy nhà chúng ta xinh đẹp như vậy, đương nhiên xứng đáng với thứ tốt nhất.”
Thẩm Duyệt Hy được khen như vậy mặt lộ vẻ e thẹn.
Vừa nghĩ đến việc mình có thể gả cho Tống Hựu Phàm một cách vẻ vang, lại còn có được một công việc tử tế trong nhà máy quốc doanh, khóe miệng cô ta bất giác cong lên.
Đợi Tống Nam Chi xuống nông thôn dầm mưa dãi nắng, chẳng mấy ngày nữa sẽ biến thành một bà cô mặt vàng như nghệ.
Còn lấy gì để tranh giành với cô ta nữa?
Vân Sương lén kéo Tống Hựu Phàm sang một bên hạ thấp giọng: “Tiền trong nhà e là...”
“Tiền làm sao ạ?” Tống Hựu Phàm tưởng mẹ mình không muốn chi tiền.
“Không phải đã nói là đi chụp ảnh, sắm sửa đồ cưới sao? Lẽ nào chút tiền này mà nhà mình cũng không chi ra được à?”
“Duyệt Hy là con dâu do bố mẹ công nhận, vừa mới đính hôn đã thế này, chẳng phải là quá đáng lắm sao?”
Thẩm gia là gia đình quân chính có thế lực, chỉ có cưới Thẩm Duyệt Hy anh ta mới có thể gột rửa vết nhơ xuất thân, chuyện này không thể có sai sót được.
Vân Sương sốt ruột đến mức dậm chân: “Tiền này không phải mẹ không muốn đưa, mà là...”
Bà ta không muốn con trai hiểu lầm, nghiến răng nói ra: “Tiền mặt trong nhà bố con đưa hết cho Nam Chi rồi!”
“Cái gì?” Giọng Tống Hựu Phàm đột ngột vút cao.
Thẩm Duyệt Hy ở cách đó không xa cũng nhìn về phía này.
Tống Hựu Phàm hít sâu một hơi, cố gắng hạ thấp giọng: “Bố điên rồi sao?”
Bà ta bực bội liếc Tống Minh Vũ đang ngồi trên ghế sô pha.
“Cái gì! Một vạn tệ!” Tống Hựu Phàm lập tức thất thố.
Thẩm Duyệt Hy cũng nghe được đại khái, ánh mắt đột nhiên tối sầm lại.
Nói Tống Nam Chi lừa tiền của Tống gia cô ta không tin.
Một kẻ lụy tình ngu ngốc đến cực điểm, chẳng phải bị người nhà họ Tống nắm trong lòng bàn tay sao?
Là khâu nào đã xảy ra sai sót?
Tống Hựu Phàm nhận ra sắc mặt Thẩm Duyệt Hy thay đổi.
Anh ta đi thẳng tới vỗ vai cô ta an ủi: “Đừng vội.”
“Chắc chắn có hiểu lầm gì đó, anh đi tìm em gái Nam Chi đòi lại tiền.”
Đối với Tống Nam Chi, anh ta muốn gì được nấy, chỉ cần vài lời ngon ngọt là xong chuyện.
Anh ta rảo bước đi lên cầu thang.
Tống Nam Chi đang mở tủ quần áo thu dọn đồ đạc, nghe thấy tiếng động ở cầu thang cũng đoán được đại khái.
Chẳng mấy chốc một bóng người đã đứng lại sau lưng cô.
“Nam Chi.” Tống Hựu Phàm nặn ra một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
“Chuyện tiền bạc anh nghe mẹ nói rồi, anh biết trong lòng em có ấm ức.” Anh ta hơi cúi người: “Nhưng cũng không thể làm càn như vậy được?”
“Nhiều tiền như vậy, em là con gái mang theo bên mình, huống hồ lại là nơi như ở nông thôn không an toàn đâu.”
Không chừng còn rước họa vào thân.
Tống Nam Chi cứ thế gấp quần áo, mặt không chút gợn sóng.
Hừ, anh ta cũng biết nơi như nông thôn không an toàn, vậy mà còn nhất quyết ép nguyên chủ đi.
Cả nhà này có ý đồ gì đây!
Tống Hựu Phàm thấy cô không hề lay động tiếp tục dỗ dành.
“Có phải vì chuyện cưới xin của anh và Duyệt Hy nên em vẫn còn hờn dỗi không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



