Cô bất giác đưa tay che bụng dưới của mình.
Đột nhiên một bóng người màu xanh rêu lao nhanh tới, một tay ôm lấy eo cô, mạnh mẽ kéo giật về sau.
Tình tiết cẩu huyết như trong phim này mà cô cũng gặp phải sao?
Bàn tay đang đặt trên ngực người đàn ông lặng lẽ cọ loạn xạ một cái.
Cảm giác này...
Thẩm Diên Đình cụp mắt xuống chau mày nhìn cô.
Một mùi hương tóc thanh mát và hơi thở đặc trưng của phụ nữ xộc vào khoang mũi.
Có thể cảm nhận được cô đang giãy giụa nhưng động tác này sao lại không dứt khoát chút nào?
Anh hừ khẽ một tiếng, khóe miệng vừa định nhếch lên.
“Xì.” Rất khẽ, như tiếng da thịt bị đốt cháy.
Ngay sau đó là một cơn đau nhói từ kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ, tay Thẩm Diên Đình bất giác run lên một cái.
Tống Nam Chi cũng cảm nhận được, vội vàng giãy ra, gò má nóng bừng.
Mình đang làm cái gì vậy?
Trong bụng mang thai con của người khác, còn có mặt mũi nào thèm muốn cơ thể người ta?
Nhất định là do hormone thai kỳ đang tác quai tác quái, đúng, chắc chắn là vậy.
Nhưng... Chuyện trước kia cũng đâu phải do cô làm!
Cô biết tìm ai để nói lý đây...
Trên tay Thẩm Diên Đình, ngay phía trên kẽ tay có một vết đỏ rõ rệt.
Vẫn còn đang bốc lên một làn khói trắng...
Có lẽ là trong lúc vội vàng vừa rồi đã bị tàn thuốc lá dí vào.
Dưới cái nhìn của Tống Nam Chi, đến mày anh cũng không nhíu một cái, dùng ngón tay cái tùy ý chùi qua.
Động tác thô lỗ.
Đúng là đàn ông đích thực!
Tống Nam Chi mấp máy môi, định nói gì đó nhưng Thẩm Diên Đình đã lên tiếng trước.
Mang theo giọng điệu quen thuộc: “Nhìn gì?”
Nói xong anh giơ tay lại gần vai cô.
Tống Nam Chi theo phản xạ lùi về sau một bước.
Thẩm Diên Đình khựng lại một chút, cười khẽ rồi phủi đi tàn thuốc trên vai cô.
Liếc qua vị trí ngực cô: “Yên tâm, tôi không có hứng thú với cái thân hình này của cô đâu.”
“Ngược lại là cô...” Anh lại không phải khúc gỗ, đương nhiên cảm nhận được hành động trên tay cô vừa rồi.
Tống Nam Chi vốn dĩ còn vì vết bỏng kia mà có chút áy náy.
Trong nháy mắt đã bị lời nói của anh chặn họng.
“Tôi... Dù gì tôi cũng là tiểu thư được nuông chiều, loại nào mà chưa từng thấy...”
Ánh mắt cô cố tình mang theo vẻ trêu chọc lướt qua đường viền hàm của anh: “Lẽ nào lại có hứng thú với anh...”
Lời chưa nói hết khí thế đã yếu đi vài phần.
Thẩm Diên Đình nhìn cô, một tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng.
Cái vẻ huênh hoang giả tạo, tự tìm lối thoát cho mình của cô.
Lại có chút... Đáng yêu.
Anh thong thả nói nốt lời của cô: “Tốt nhất là như vậy.”
Gò má Tống Nam Chi còn nóng hơn lúc nãy, đến cả cổ cũng ửng đỏ.
Tại sao ở trước mặt người đàn ông này cô luôn giống như một con hề vậy?
Cô quay mặt đi không nhìn Thẩm Diên Đình, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vốn dĩ là vậy mà!”
Thẩm Diên Đình hừ cười một tiếng không đáp lời.
Anh đút bàn tay bị bỏng vào túi quần xoay người bỏ đi.
Tống Nam Chi tức tối đứng tại chỗ, cái loại người gì vậy!
Đến một lời tạm biệt cũng lười nói.
-
Vân Sương bưng chén trà đi đi lại lại trong phòng, đôi mày nhíu chặt.
“Tống Nam Chi đâu rồi!”
“Mấy giờ rồi chứ, không phải đã nói hôm nay đi lên văn phòng khu phố làm cho xong thủ tục xuống nông thôn sao?”
Tống Minh Vũ ngồi trên ghế sô pha sa sầm mặt hút thuốc, bực bội nói: “Bà đừng đi qua đi lại nữa, chóng hết cả mặt!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
