Có lẽ vì tài liệu chứng minh đầy đủ, còn có cấp bậc của Thẩm Diên Đình.
Nhân viên làm việc chỉ nhìn thêm vài lần vào khuôn mặt xinh đẹp của Tống Nam Chi và cột thành phần gia đình.
Nhưng dưới khí thế lạnh lùng cứng rắn của Thẩm Diên Đình, cũng không hỏi nhiều gì.
Bước ra khỏi cổng lớn của văn phòng, ánh mặt trời đã có chút chói mắt.
“Xong rồi.” Thẩm Diên Đình dừng bước, gấp gọn tờ giấy chứng nhận đó lại nhét vào túi áo khoác quân phục.
Lại dứt khoát lấy hộp thuốc lá ra gõ một điếu thuốc, nghịch ngợm giữa những ngón tay.
“Phê duyệt còn cần vài ngày, tạm thời tôi có nhiệm vụ phải đi, hai ngày sau sẽ trực tiếp về Chu Đảo.”
Tống Nam Chi lẳng lặng lắng nghe.
Thẩm Diên Đình giương mắt: “Cô ở lại Hải Thành chờ giấy đăng ký kết hôn và giấy phép theo quân, tôi lại đến đón cô nhé?”
“Hay là tự mình đến Chu Đảo, tôi sắp xếp nhà khách cho cô?”
Gần như cùng lúc giọng nói của anh vừa dứt, Tống Nam Chi liền đưa ra quyết định.
Cô lật lại chuyện cũ, đắc tội với bố mẹ nuôi, lại tặng công việc mà Thẩm Duyệt Hy muốn cho người khác.
Ở lại Hải Thành cô sẽ không sống yên ổn đâu.
Hơn nữa ở lại thêm một ngày là thêm một ngày biến số.
“Tôi đến Chu Đảo!” Giọng cô trong trẻo: “Ngày mai đi luôn.”
Thẩm Diên Đình rõ ràng sững sờ một chút, không ngờ cô lại quả quyết như vậy.
Thậm chí hình như... Còn hơi gấp gáp?
Theo như anh biết, Tống Nam Chi là tiểu thư nhà tư bản được nuôi dưỡng sung sướng ở Hải Thành.
Thích Tống Hựu Phàm mười mấy năm, làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết.
Bây giờ Tống Hựu Phàm đã đính hôn, cô đúng là nên dập tắt tâm tư này nhưng...
Cũng dứt khoát quá rồi.
Thẩm Diên Đình tiến lên nửa bước, nhếch khóe miệng: “Gấp gáp như vậy? Chắc không phải đối với tôi...”
Thẩm Diên Đình nhướng mày chờ câu tiếp theo của cô.
“Người ta đâu thể treo cổ trên một cái cây, luôn phải thử thêm vài cây nữa chứ, đúng không?”
Thẩm Diên Đình: “...”
Người có thể khiến Thẩm Diên Đình chịu thiệt thòi không nhiều, cô là một trong số đó.
Có lẽ do tư tưởng bảo thủ, phụ nữ thời đó suy cho cùng vẫn không dám ăn nói mạnh dạn như người hiện đại.
Ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Diên Đình dừng trên mặt cô vài giây, cô không giống với một kẻ lụy tình trong lời đồn.
“Đã nghĩ kỹ chưa?”
Tống Nam Chi gật đầu.
“Được.” Thẩm Diên Đình không nói nhiều lời vô ích nữa.
“Mười giờ sáng mai, ở bến tàu có thuyền đến Chu Đảo, tôi sẽ cho người đến đón cô.”
“Được.” Tống Nam Chi ghi nhớ.
Sau khi dặn dò xong Thẩm Diên Đình giơ tay lên nhìn đồng hồ.
“Tôi còn có việc, đi trước đây, cô tự mình...”
Hai chữ “Cẩn thận” còn chưa kịp nói ra, đến khi anh ngước mắt lên Tống Nam Chi đã đi được mấy bước.
Anh nhếch môi hừ khẽ một tiếng rồi châm thuốc.
Tống Nam Chi quả nhiên không có hứng thú gì với con người anh.
Giày cao gót nện trên nền xi măng, âm thanh trong trẻo, đường cong nơi vòng eo lúc ẩn lúc hiện.
Tống Nam Chi dường như cảm nhận được ánh mắt từ phía sau, khiến sống lưng cô cứng đờ, ma xui quỷ khiến thế nào lại quay đầu lại.
Đột nhiên một chiếc xe đạp hai tám từ trong ngõ lao ra, mất kiểm soát đâm thẳng tới.
Tống Nam Chi không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng.
Không phải chứ?
Mới xuyên qua chưa được hai ngày, mắt thấy sắp được ăn thịt rồi lại phải “Off” sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


