Cô muốn bọn buôn người phải mất cả chì lẫn chài!
Lão Vương què ở bên cạnh thấy vậy vội vàng lao tới bắt Giang Đường, cô nhanh chóng xoay người tung một cú đá vào chỗ hiểm của lão.
“Á...”
Trong toa tàu lập tức vang lên thêm tiếng rên rỉ đau đớn của một lão già.
Sau khi lấy được tiền, Giang Đường phát hiện toa hàng không có chỗ nào để xuống, cô chỉ có thể dồn hết sức chạy về phía những toa tàu phía trước.
Tàu vẫn chưa khởi hành, trong các toa đã có khá nhiều người lên, ghế ngồi đã gần kín chỗ, lối đi cũng có không ít hành khách đang đứng xách hành lý đặt lên giá.
Thân hình Giang Đường mảnh mai, luồn lách giữa đám đông, động tác vô cùng linh hoạt.
Thấy Giang Đường chạy mất, cuối cùng người đàn bà trung niên và lão Vương què cũng hoàn hồn.
“Đuổi theo! Mau đuổi theo! Con ranh đó còn cướp tiền của tôi!”
Một người thì gào “tiền của tôi”, một người thì hét “người của tôi”, cả hai đều dán chặt mắt vào Giang Đường, điên cuồng đuổi theo cô.
Nếu họ không đuổi theo Giang Đường, họ sẽ mất cả chì lẫn chài.
Lão Vương què bị què một chân nên không thể chạy nhanh, chỉ có người đàn bà trung niên là co giò đuổi theo nhưng bà ta béo phệ, thân hình cồng kềnh, lối đi trên tàu lại quá hẹp, khiến bà ta không thể đi nhanh, ngược lại còn va phải không ít người trên đường, gây ra một tràng tiếng oán thán của hành khách.
Theo kế hoạch, Giang Đường vốn có thể thuận lợi trốn thoát, chỉ cần tìm một cửa toa để xuống tàu, cô có thể hòa vào đám đông ở nhà ga và biến mất, khiến bọn chúng có muốn tìm cũng không tìm được.
Nhưng Giang Đường đã quên mất một điều, cô đã bị bỏ thuốc.
Cô chạy được nửa đường, còn chưa kịp xuống tàu, một luồng khí nóng đột nhiên bốc lên, khiến cô hoa mắt chóng mặt, tay chân bắt đầu bủn rủn, gần như không đi nổi nữa, chỉ có thể vịn vào thành toa tàu để thở dốc.
Chết tiệt, đây là thuốc gì vậy, sao lại phát tác đúng vào lúc này!
“Con ranh chết tiệt... Mày đừng hòng chạy! Đợi bà đây bắt được mày, xem bà có cho mày biết tay không...”
Tiếng gầm của người đàn bà trung niên hòa cùng với những âm thanh hỗn loạn trên tàu, không ngừng đến gần, nguy hiểm cũng đang áp sát Giang Đường.
Ngay lúc này, trước mặt Giang Đường là nhà vệ sinh của toa tàu, cửa bỗng mở ra, một người đàn ông mặc bộ quân phục màu xanh rêu xuất hiện trước mặt cô.
Khi người đàn ông nhìn thấy Giang Đường đang đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, thở hổn hển, đôi mắt đen thẳm của anh phản chiếu gương mặt yêu kiều ấy, ánh mắt sững lại.
Là cô!
Gương mặt Giang Đường mỗi lúc một đỏ bừng, tầm mắt cô mờ mịt, gần như không thấy rõ ngũ quan của người đàn ông, chỉ lờ mờ nhận ra đường nét sâu sắc, cương nghị, vô cùng anh tuấn. Lại thêm bộ quân phục tôn dáng, quả là một vóc người cao thẳng như tùng, vai rộng eo thon.
Đúng là một sĩ quan đẹp trai, chỉ là khí chất toát ra có phần lạnh lùng, trông có vẻ không dễ lại gần.
Mặc kệ, chính là anh!
Để không bị bọn buôn người bắt về làm nhục, Giang Đường dồn hết chút sức lực còn lại, lao về phía người đàn ông.
Đôi mắt đen thẳm của người sĩ quan nhìn chằm chằm vào Giang Đường đang “tự nguyện lao vào lòng”, bỗng cảm nhận được một mảng mềm mại áp sát vào lồng ngực, rồi lại nghe những lời nói tựa như tiếng rên khe khẽ của cô, anh bất giác lùi lại một bước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
