Rầm một tiếng, cửa nhà vệ sinh đóng sập lại.
Nghe tiếng cửa đóng, Giang Đường thầm thở phào nhẹ nhõm, cơ thể càng thêm bủn rủn, cô vô thức tựa vào vai anh, đôi môi đỏ mọng hé mở, thở ra từng hơi ngắn.
Cô bất giác rúc người sát hơn vào người sĩ quan, hơi thở nóng hổi của cô phả cả vào vùng cổ nơi cổ áo quân phục của anh nhưng bản thân lại chẳng hề hay biết.
Nóng... Nóng quá...
Tác dụng của thuốc đã bắt đầu xâm chiếm ý thức của Giang Đường.
Người sĩ quan bị cô đẩy vào đứng im như tượng gỗ, cứng đờ không nhúc nhích nhưng cũng không hề đẩy cô ra.
Chỉ đến khi Giang Đường chìm vào mê man, gương mặt ửng hồng, ánh mắt rối loạn, anh mới dùng một ánh mắt sâu thẳm khó tả để nhìn cô.
Trong không gian nhỏ hẹp, bầu không khí mập mờ bỗng chốc lan tỏa.
Giang Đường hoàn toàn không biết phản ứng của người đàn ông, giữa lúc hỗn loạn, cô nghe thấy tiếng cãi vã không ngớt vọng lại từ trên tàu.
“Con nhỏ chết tiệt kia đâu? Sao không thấy đâu nữa?”
Giọng người đàn bà trung niên càng thêm chói lói và giận dữ, mặt mày dúm dó, nghiến răng kèn kẹt, chỉ hận không thể xé nát mặt Giang Đường.
Người sĩ quan đã nắm bắt được thông tin mấu chốt.
Thuốc?
Anh tóm lấy cổ tay Giang Đường khi tay cô gần như đã luồn vào trong áo sơ mi của anh, nơi đầu ngón tay đã chạm vào lồng ngực rắn chắc, rồi kéo giật ra, giữ chặt lấy.
“Em bị bỏ thuốc à?”
“Là... bọn buôn người... Cứu mạng... Cứu tôi với...”
Giang Đường cố gắng duy trì chút ý thức cuối cùng nhưng cảm giác nóng rực trong cơ thể đang mất kiểm soát, dù không dùng tay, cô vẫn có thể dùng cơ thể mình quấn lấy người sĩ quan mỗi lúc một chặt hơn.
Thật xấu hổ quá...
Nhưng cô không thể kiểm soát được bản thân.
Giang Đường bực bội nhíu mày, gương mặt mịn màng như ngọc ngà tràn đầy vẻ xuân tình khác lạ, đôi mắt sáng long lanh ngấn nước, ánh nhìn lúng liếng đưa tình, đang mơ màng nhìn vào đôi môi mỏng của anh.
Đôi môi đỏ hé mở, như đang khao khát điều gì đó.
Toàn thân người sĩ quan căng cứng, tim trong lồng ngực đập vang như sấm, như có thứ gì đó sắp nổ tung.
Anh nghiến chặt răng, mò ra một vật nhỏ từ trong túi áo quân phục.
Ngay sau đó, đầu ngón tay anh miết mạnh qua môi Giang Đường, một viên thuốc nhỏ được nhét vào miệng cô.
“Ưm...”
Giang Đường vô thức muốn nhổ ra nhưng người sĩ quan đã bóp lấy cằm cô, giọng nói lạnh lùng trầm thấp vang lên bên tai cô.
Anh ra lệnh: “Nuốt vào.”
Người Giang Đường mềm nhũn, môi lưỡi cử động rồi nuốt xuống một cách tự nhiên, trong cổ họng có thêm một vị đắng chát nhưng mát lạnh.
Đúng lúc này.
Rầm! Rầm! Rầm!
Một lực cực mạnh đập vào cánh cửa mỏng manh của nhà vệ sinh.
Người đàn bà trung niên và lão Vương què đã tìm khắp các toa tàu mà vẫn không thấy bóng dáng Giang Đường đâu, bây giờ nơi duy nhất chưa tìm chỉ còn lại nhà vệ sinh.
“Chắc chắn con nhỏ chết tiệt đó ở trong này! Lão Vương què, còn không mau cạy cửa ra, không thì vợ ông chạy mất bây giờ!”
Lão Vương què nghĩ đến gương mặt xinh như hoa như ngọc và thân hình nóng bỏng của Giang Đường, dù chỗ hiểm bị đá đau điếng, gã vẫn khô cả mồm cả lưỡi, chỉ muốn lôi Giang Đường về để được sung sướng một phen.
Rầm! Lại một tiếng nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
