Ba cô Giang Tri Viễn từng là du học sinh Liên Xô vào thập niên 40, chuyên ngành vật lý điện tử, hiện đang là nghiên cứu viên tại viện nghiên cứu khoa học.
Mẹ cô Diệp Tố Tâm từng là nghệ sĩ dương cầm của đoàn kịch, nhưng hai năm gần đây đoàn kịch giải tán nên bà chuyển sang làm giáo viên ngữ văn tại một trường cấp ba.
Chỉ tính riêng tiền lương và trợ cấp của hai người cộng lại một tháng đã hơn một trăm đồng. Cho nên dù là trong ba năm thiên tai gian khổ nhất, nguyên chủ vẫn được ăn cơm trắng, bữa nào cũng có trứng gà để bồi bổ cơ thể.
Đó là chưa kể nguyên chủ còn có ba người anh trai đều đã nhập ngũ.
Anh cả làm Đoàn trưởng đóng quân ở Nam Đảo, anh hai làm Doanh trưởng, đã ra Tiền tuyến Tây Nam, anh ba là lính tàu ngầm, nhiệm vụ bảo mật nên chẳng rõ đang lênh đênh ở vùng biển nào.
Sinh ra trong một gia đình như vậy, nguyên chủ đúng chuẩn là “Bạch phú mỹ” ngậm thìa vàng của thời đại này.
Trắc trở lớn nhất trong cuộc đời cô có lẽ là việc sinh thiếu tháng hai tuần nên cơ thể đặc biệt yếu ớt. Lớn lên cô trở thành một mỹ nhân ốm yếu mỏng manh, thuộc kiểu vai không vác nổi, tay không xách nổi.
Mọi ngọn nguồn đều bắt đầu từ cuộc hôn nhân của nguyên chủ.
Bốn tháng trước, người ông nội làm tướng quân ở Thủ đô đã sắp xếp cho nguyên chủ một đối tượng kết hôn, đó là Phó Thanh Sơn.
Phó Thanh Sơn là một chàng trai nghèo xuất thân từ nông thôn, mười sáu tuổi đã nhập ngũ xông pha nơi chiến trường tiền tuyến nguy hiểm nhất. Anh từng bước thăng tiến, lập vô số chiến công lớn nhỏ, giành được danh hiệu Anh hùng chiến đấu, ngồi lên vị trí Đoàn trưởng Đoàn tác chiến Đặc chủng khi mới hai mươi chín tuổi.
Một người đàn ông tốt như vậy, rơi vào mắt nguyên chủ lại chỉ còn đúng hai khuyết điểm là “Mù chữ” và “Kẻ quê mùa”, lại còn bị gán thêm cái mác “Đàn ông già” nữa.
“Đàn ông già” Phó Thanh Sơn mới kết hôn lần đầu, không có vợ cũ, không có con riêng, cũng chẳng nhận nuôi đứa con mồ côi nào của chiến hữu.
Nhưng Phó Thanh Sơn lại có một cậu em trai mới sáu tuổi. Nếu cô thật sự gả qua đó thì chẳng khác nào làm mẹ kế nuôi con trai.
Lần gặp mặt đầu tiên của nguyên chủ và Phó Thanh Sơn là ở tiệm cơm quốc doanh, thông qua buổi xem mắt do Chủ nhiệm Hội Phụ nữ sắp xếp.
Người đàn ông vừa xuất hiện nguyên chủ đã sợ đến mức mặt mày tái mét, trong đôi mắt hạnh ngấn nước ngập tràn sự kinh hãi.
Chỉ vì Phó Thanh Sơn lúc đó vừa từ chiến trường tiền tuyến trở về, trên người vẫn còn vương mùi máu tanh sát phạt, trên mặt lại hằn vết đạn sượt qua. Cộng thêm chiều cao hơn một mét chín, cả người toàn cơ bắp cuồn cuộn cứng ngắc, vóc dáng to lớn gần như có thể đè bẹp nguyên chủ, chẳng có điểm nào hợp với sở thích của cô cả.
Trí mạng hơn là Phó Thanh Sơn vừa mở miệng đã nói: “Tôi rút từ tiền tuyến về rồi, sắp tới sẽ đi chi viện cho xây dựng tuyến ba. Nếu cô kết hôn với tôi, cô cũng phải đến Đại Tây Nam theo quân.”
Nguyên chủ vốn là một tiểu thư “Bạch phú mỹ” nũng nịu, vừa nghe phải đến Đại Tây Nam theo quân đã sợ hãi quay lưng bỏ đi ngay tại chỗ.
Về đến nhà, nguyên chủ khóc lóc ầm ĩ sống chết không chịu kết hôn với Phó Thanh Sơn.
Khổ nỗi phản kháng chẳng có chút tác dụng nào, bởi Phó Thanh Sơn là đối tượng do ông nội tướng quân đích thân lựa chọn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)