Ngay cả ba mẹ nguyên chủ cũng không thể chống lệnh, chỉ đành không ngừng an ủi, dỗ dành hết nước hết cái để cô chịu nộp báo cáo kết hôn với Phó Thanh Sơn. Điều kiện trao đổi là cô không phải đến Tây Nam theo quân, sau khi kết hôn vẫn được ở lại nhà đẻ.
Dù sao Phó Thanh Sơn cũng đã đến Tây Nam, hai người sống xa nhau, nguyên chủ lười đến mức chẳng thèm gửi cho anh lấy một bức thư hay bức điện tín nào, coi như không có người chồng là Phó Thanh Sơn trên đời.
Giang Vãn Nguyệt tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên nguyên chủ và Phó Thanh Sơn gặp mặt, cô đều cảm thấy buồn cười.
Hoàn toàn giống hệt một con thỏ trắng nhỏ run rẩy sợ hãi đụng độ một con mãnh hổ hung dữ.
Nguyên chủ không sợ mới là lạ, thảo nào lại bỏ chạy nhanh đến thế.
Là một người biết trước thời cuộc tương lai, Giang Vãn Nguyệt hiểu rõ tại sao ông nội tướng quân lại chọn trúng Phó Thanh Sơn. Chắc chắn ông cụ ở Thủ đô đã linh cảm được một cuộc biến động xã hội lớn hơn sắp xảy ra, nên muốn tìm cho nguyên chủ một chỗ dựa vững chắc trước khi cơn bão ập tới.
Phó Thanh Sơn có gốc gác trong sạch, chính là ứng cử viên phù hợp nhất.
Còn về cái gọi là Đại Tây Nam, nói trắng ra chẳng phải là tỉnh Vân sao. Mười năm nữa là đến thời kỳ cải cách mở cửa, lúc đó phương Nam sẽ phát triển chóng mặt cho xem.
Nguyên chủ chán ghét Phó Thanh Sơn thật ra còn ẩn chứa một nguyên nhân quan trọng khác.
Chuyện này phải kể từ đêm tân hôn của bọn họ. Phó Thanh Sơn đâu phải kẻ ăn chay, làm sao anh có thể bỏ mỡ dâng miệng mèo để yên cho cô vợ nhỏ xinh đẹp đã rước về tay cơ chứ. Nguyên chủ cũng không thể từ chối, đành nửa đẩy nửa buông mà thuận theo.
Chỉ tiếc cả hai đều là “Lính mới tò te” một loạt thảm án đã xảy ra, dẫn đến kết quả cuối cùng là...
Kích thước của hai người không hợp.
Nguyên chủ đau đến chết đi sống lại trên giường. Trong cơn tức giận tính tình đại tiểu thư bùng phát, cô đạp thẳng Phó Thanh Sơn xuống giường. Kể từ sau đêm tân hôn đó, hai người không bao giờ chung đụng nữa. Một tuần sau Phó Thanh Sơn lên đường đến tỉnh Vân.
Bởi vì cô vốn lên kế hoạch sau khi vợ chồng ly thân hai năm, có thể dùng lý do “Tình cảm không hòa hợp” để đề nghị ly hôn với Phó Thanh Sơn, nếu có con cô và Phó Thanh Sơn cả đời này không thể ly hôn được nữa.
Cho nên ban đầu nguyên chủ không hề rêu rao chuyện mang thai, giấu giếm cả ba mẹ muốn lén lút phá thai.
Ngặt nỗi phản ứng thai kỳ của nguyên chủ quá rõ ràng, một số triệu chứng đã thu hút sự chú ý của Diệp Tố Tâm, do đó ba mẹ đã phát hiện cô mang thai, dỗ dành cô dưỡng thai.
Nguyên chủ lại diễn màn một khóc hai nháo ba thắt cổ, nói thế nào cũng không cần đứa bé này, cô không dám nhắc đến Phó Thanh Sơn, chỉ nói mình tuổi còn nhỏ, vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng làm mẹ, cho dù sinh đứa bé ra cũng là không có trách nhiệm với đứa bé.
Để ba mẹ đồng ý cho cô phá thai, nguyên chủ thậm chí không tiếc tuyệt thực.
Cô vốn đã ốm yếu dễ sinh bệnh, ba mẹ giằng co vài ngày cuối cùng đành phải bất đắc dĩ thỏa hiệp, Diệp Tố Tâm nhượng bộ đồng ý cho cô phá thai, mới có những lời mà Giang Vãn Nguyệt nghe được lúc hoảng hốt.
Chuyện này thoạt nhìn chỉ là sự cố tình gây sự của một mình nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)