“Xem ra đồng chí nữ này quả thật không thích hợp tiếp tục làm nhân viên phục vụ ở nhà khách nữa.”
“Quản lý nhà khách đâu, tôi muốn nói chuyện với ông ấy.”
Quản lý nhà khách nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy tới, không dám bao che, điều chuyển công tác nhân viên phục vụ kia đi làm công nhân giặt ủi ngay lập tức.
Đến lúc này nhân viên phục vụ mới hối hận nhận sai nhưng đã quá muộn.
Ba mẹ con Khương Niệm được quản lý sắp xếp vào ở phòng đôi trên tầng hai nhà khách.
Phòng còn có nhà vệ sinh riêng.
Vị cán bộ già tận mắt thấy nhân viên phục vụ mới sắp xếp phòng cho mẹ con Khương Niệm xong mới cáo từ.
Ân tình này, Khương Niệm quyết định ghi nhớ.
“Bác ơi, bác tên là gì ạ, chờ khi gặp được Hoắc Kiêu, cháu sẽ bảo anh ấy cảm ơn bác.”
“Vâng, cảm ơn bác Lý.”
Khương Niệm vốn định lấy vật tư từ không gian ra để cảm ơn ông ấy nhưng nghĩ đến thân phận khốn khó hiện giờ của mình không tiện lấy ra, chỉ có thể cảm ơn bằng lời.
Lý Minh Xuyên hỏi thêm một câu: “Cháu có thiếu tiền mua vé tàu và vật tư không?”
Thấy ba mẹ con ăn mặc rách rưới, ông ấy muốn giúp đỡ thêm một chút.
Khương Niệm không muốn chiếm hời của ông ấy: “Bác Lý, cháu không thiếu tiền đâu ạ, cháu có tiền mua vé tàu.”
“Được, vậy các cháu nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai bác bảo cảnh vệ lái xe đưa ba mẹ con ra ga tàu hỏa giúp các cháu mua vé.”
“Vâng, làm phiền bác Lý quá.”
Lý Minh Xuyên này có thể coi là người tốt đầu tiên Khương Niệm gặp được từ khi xuyên tới đây.
Trước đó trong sách không hề xuất hiện nhân vật này.
Có lẽ do cô đã thay đổi vận mệnh tốt thí nên quỹ đạo cũng khác đi.
Hy vọng sau này vận may sẽ ngày càng tốt hơn.
Hai đứa trẻ vào phòng khách, dòm dòm ngó ngó.
Đây là lần đầu tiên chúng thấy một căn phòng sáng sủa đẹp đẽ như vậy, tốt hơn nhiều so với căn nhà tranh chúng từng ở trước đây.
Tranh Tranh có chút rụt rè chỉ vào bóng đèn trên đầu hỏi: “U ơi, đó là cái gì vậy ạ?”
“Cái đó gọi là bóng đèn, dùng để thắp sáng, có phải sáng hơn đèn dầu nhiều không?”
Khương Niệm còn thao tác thử một chút, kéo dây một cái, đèn tắt, kéo thêm cái nữa, đèn lại sáng.
Hóa ra không phải thứ gì nguy hiểm, Tranh Tranh thích thú chơi một lúc.
Sở Sở nhìn ga giường trắng muốt trải trên giường, theo bản năng nhìn lại đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy bụi đất của mình, đến chạm cũng không dám chạm vào.
“U ơi, giường này sạch quá, chúng con ngủ có làm bẩn rồi bị mắng không ạ?”
Lúc này Khương Niệm mới nhớ ra, cô dẫn theo hai đứa trẻ vội vàng trốn khỏi thôn Hướng Dương, không kịp thay quần áo sạch sẽ.
Trên mặt và tay của hai đứa trẻ đều dính đầy vết bẩn.
Chẳng trách lại bị nhân viên phục vụ coi thường.
“Không sao đâu, mẹ tắm cho các con, tắm xong chúng ta mới ngủ trên chiếc giường sạch sẽ này.”
“Hơn nữa chúng ta đã trả tiền để ở nhà khách rồi, nhân viên phục vụ không dám mắng chúng ta đâu.”
Lúc này hai đứa trẻ mới yên tâm phần nào.
Trong phòng này có nhà vệ sinh, tuy không có bình nóng lạnh nhưng có hai cái phích nước đều đã đầy nước sôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


