Sư đoàn trưởng Lưu cúp điện thoại, vẫn còn chút không thể tin nổi.
“Không ngờ vợ của Hoắc Kiêu đã sinh cho cậu ấy hai đứa con rồi.”
“Trước đây bảo theo quân thì không đến, chắc là bây giờ gặp nạn đói, nhà không sống nổi nữa nên mới chịu đến nương tựa cậu ấy.”
Sư đoàn trưởng Lưu ngẫm nghĩ xong, lập tức ra lệnh cho cấp dưới ngày mai sắp xếp nhà trong khu gia đình cho vợ của Trung đoàn trưởng Hoắc và bố trí chiến sĩ sáu ngày sau ra ga tàu đón người.
Lúc này Hoắc Kiêu đang dẫn đội truy kích một nhóm đặc vụ địch, trời đã tối mà vẫn còn mai phục trong bụi cỏ.
Thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, lành ít dữ nhiều.
Anh sờ vào túi áo trên, bên trong là lá thư tuyệt mệnh anh đã viết.
Một lá viết cho cha mẹ ở Kinh Thị, một lá viết cho Khương Niệm.
Nếu anh hy sinh, hy vọng cha mẹ sẽ đón Khương Niệm về Kinh Thị sống, sắp xếp cho cô một công việc, đương nhiên, nếu Khương Niệm muốn tái giá, thì đưa hết tiền tuất cho cô.
Hoắc Kiêu nghĩ đến người phụ nữ này, thật sự là một lời khó nói hết.
Haiz, bây giờ ngay cả dáng vẻ cô ra sao, anh cũng không nhớ rõ nữa.
Vị cán bộ già kia gọi điện xong, nghiêm khắc phê bình nhân viên phục vụ.
“Tôi đã xác nhận với cấp trên của đồng chí Hoắc Kiêu rồi, đồng chí nữ này đúng là vợ cậu ấy, là vợ lính.”
“Bất kể cô ấy có phải là người nhà quân nhân hay không, cô cũng không nên có thái độ tồi tệ với quần chúng như vậy, mau xin lỗi cô ấy đi.”
Nhân viên phục vụ vẫn cãi chày cãi cối: “Bắt tôi xin lỗi cô ta? Dựa vào cái gì chứ, là cô ta đập bàn trước mà.”
Vị cán bộ già nạt nộ: “Dựa vào việc chồng cô ấy là trung đoàn trưởng, từng lập được chiến công hiển hách cho đất nước, cô đối xử tệ bạc với cô ấy chính là có lỗi với công thần đất nước.”
Nghe vậy, nhân viên phục vụ có chút chấn động, ánh mắt nhìn Khương Niệm đầy vẻ không thể tin nổi: “Cứ như cô ta mà là vợ trung đoàn trưởng sao?”
“Vợ trung đoàn trưởng gì mà lại ăn mặc rách rưới thế này?”
Cô ta cảm thấy Khương Niệm hoàn toàn không xứng.
Khương Niệm cười lạnh: “Tôi làm sao lại không thể là vợ trung đoàn trưởng? Chúng tôi kết hôn chính là minh chứng tốt nhất cho tình quân dân cá nước.”
“Xem ra tu dưỡng đạo đức của cô có vấn đề, trong lòng không chứa đựng quần chúng nhân dân, càng không có ý thức phục vụ nhân dân, hoàn toàn không phù hợp với vị trí này!”
Ở thời đại này, nhân viên công tác đều đeo huy chương “Vì nhân dân phục vụ” trước ngực.
Tạ Huy lên tiếng ủng hộ Khương Niệm: “Là nhân viên phục vụ của chúng tôi có thái độ không đúng mực trước, cô ta xem thường người khác, cố ý gây khó dễ cho người vợ lính này.”
Nghe cuộc điện thoại kia của ông Lý, anh ấy đoán chồng của Khương Niệm tám chín phần chính là vị Trung đoàn trưởng Hoắc danh tiếng lẫy lừng kia, chị dâu này nên được tôn trọng, có cung phụng cũng không quá lời.
Đàn ông ở tiền tuyến bảo vệ Tổ quốc, vợ ở hậu phương nuôi nấng con cái, đóng góp không hề nhỏ.
Vị cán bộ già cũng vì thế mà muốn đòi lại công bằng cho Khương Niệm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


